Chương 14
Ai bảo y là thái y xuất thân từ gia đình nghèo khó?
Không có gia tộc, không có quyền thế, chỉ có một thân y thuật, vốn tưởng vào Thái Y Viện là có thể như diều gặp gió, nào ngờ trong Thái Y Viện ngọa hổ tàng long, mình ở trong đó cũng không quá nổi trội.
Trình Ấu Dung lấy người nhà y ra uy hiếp, nhưng không thể không nói, nàng ban vàng bạc vật chất quả thực đã cải thiện cuộc sống của mẫu thân và muội muội… Trong điện nhất thời yên tĩnh,Trình Ấu Dung rũ mắt nhìn người đang quỳ trên mặt đất.
"Có độc dược nào có thể khiến người ta hộc máu nhưng không tổn hại đến tính mạng không?" Trình Ấu Dung cúi người, thấp giọng hỏi y.
Thẩm An Chi cau mày suy nghĩ, sau đó nói “Không có, là dược sẽ có ba phần độc, huống chi là độc dược…” Trình Ấu Dung tiếc nuối thở dài, nhưng vẫn nói "Ta mặc kệ, ngươi đi bốc cho ta, mấy ngày nữa ta phải dùng." Khi rời khỏi Ninh Nhạc Cung Thẩm An Chi còn hơi hoảng hốt, lưng ướt đẫm mồ hôi, y phục dính chặt vào người, gió lạnh khiến y rùng mình.
Trình Ấu Dung ở suốt trong cung mấy ngày, vết thương trên trán dùng tóc mái có thể che được một phần.
Nhưng vết bầm tím trên bắp chân của nàng do bị dây mây quất vẫn chưa tan.
Tố Lan lấy một lọ lớn thuốc trị vết thương mới ra, mỗi ngày bôi một lớp dày nhưng vẫn không có tác dụng.
"Bỏ đi, không tan thì thôi.
Dù sao mùa đông váy dày cũng không ai nhìn thấy được." Trình Ấu Dung tùy ý để cuốn sách sang một bên, cau mày ngăn cản Tố Lan bôi thuốc lên vết bầm.
Mặt Tố Lan âu sầu thở dài “Điện hạ, ngày mai nô tỳ lại đi tìm Thẩm thái y lấy thêm thuốc, thuốc này người thoa hoài, ban đầu còn có hữu dụng, hiện tại ngoài trừ có thể giảm đau thì công dụng lành vết thương không cao nữa.” Trình Ấu Dung cau mày nói “Không phải thuốc có vấn đề.” Là trên người nàng có quá nhiều vết sẹo lâu năm, những vết cũ đó cũng không thể che đậy được.
Tuyết đã rơi suốt nhiều ngày, cuối cùng hôm nay cũng đã ngừng rơi.
Ánh nắng ngày đông nhìn có vẻ rực rỡ nhưng thực ra lại không có chút độ ấm nào, chẳng sưởi ấm được ai.
Trình Ấu Dung vốn muốn đi Ngự Hoa Viên hít thở không khí trong lành, Tố Lan lo lắng bọc nàng trong chiếc bộ lông cáo dày cộm, chiếc áo choàng lông chồn trắng trước đây Trình Ấu Dung hay dùng nhiều nhất, đáng tiếc là đã bị dính máu, Tố Lan sợ nó dính vận xuy nên đã hủy nó đi.
Mùa đông có rất ít hoa, trong Ngự Hoa Viên còn rải rác hoa mai, hoa lan...
và một số hoa mà Trình Ấu Dung không biết tên.
Đi được một lúc, Tố Lan lo lắng cho chân nàng nên khuyên nàng ngồi nghỉ ngơi một lúc, dù sao đoạn thời gian này cũng không cần đi thỉnh an Lâm quý phi.
Trình Ấu Dung có nhiều thời gian rảnh rỗi hơn nhưng bị nghẹn trong cung thật nhàm chán.
Nàng tìm đại một cái đình ngồi hóng gió, tay chống cằm, nhìn về một khóm hoa trà phía xa.
Đó là một chùm hoa trà đỏ lớn, cũng làm khó cho cung nhân, không biết chăm sóc thế nào lại nở hoa diễm lệ vào giữa thời tiết rét đậm này.
Tố Lan sợ nàng lạnh nên sai cung nhân mang bếp than tới, sau đó vội vàng sang bên kia tìm trà nóng, mang lên cho Trình Ấu Dung.
"Em lui xuống đi, ta ở một mình một lát, đông người quá hơi khó chịụ" Trình