⬅ Trước Tiếp ➡

nàng ta, lại hỏi “Rốt cuộc ngươi biết cái gì?" Hai mắt Tố Lan rưng rưng, nàng lắc đầu, giọng nói hoang mang lắp nắp "Nô tỳ, nô tỳ thật sự không biết." Trình Ấu Dung cau mày thở dài, sau đó hất mặt Tố Lan ra, nàng biết Tố Lan sẽ không phản bội nàng, nhưng biểu hiện kỳ lạ của nàng ta làm nàng không thể không nghi ngờ.
"Tố Lan, nếu ngươi thật sự phản bội bổn cung, hẳn ngươi đã biết sẽ có kết cục gì." Trình Ấu Dung rũ mắt, dùng ngữ khí lạnh băng cảnh cáo.
Tố Lan vội vàng quỳ rạp xuống đất "Nô tỳ đã biết." Trình Ấu Dung lại cúi người xuống, nhẹ nhàng xoa đầu nàng ta, nhẹ giọng nói “Ra ngoài đi.” Sau khi Tố Lan rời khỏi điện, Trình Ấu Dung lục tung tủ để tìm một dụng cụ có thể cạy ngăn kéo ra.
Ổ khóa trên ngăn kéo tuy tinh xảo nhỏ gọn nhưng không quá chắc chắn, Trình Ấu Dung lấy một lò sưởi tay bằng đồng đập lên ổ khóa, sau vài nhát ổ khóa đã bung ra.
Nàng kéo ngăn kéo ra, nhìn vào bên trong, có một lá thư.
Trình Ấu Dung vứt lò sưởi sang một bên, dứt khoát ngồi xếp bằng cạnh ngăn kéo, dù sao sàn nhà cũng trải thảm dày.
Nàng lấy lá thư ra, rất mỏng.
Quả nhiên bên trong phong thư chỉ có một mảnh giấy, Trình Ấu Dung dùng ngón tay thon dài mở lá thư ra.
Trên giấy chỉ có ba câu Thật sự mất trí nhớ sao?
Chìa khóa không nằm trong ống đựng bút trên bàn sao?
Tránh xa Tiết Chi.
Trình Ấu Dung cau mày, biểu cảm lạnh lùng xen lẫn tia bất đắc dĩ, nàng nhận ra chữ viết này.
Nhưng tự viết thư cho mình thì thật kỳ quái, nàng phàn nàn trong lòng.
Sau đó ánh mắt của náng dán vào dòng cuối cùng trên giấy.
Tại sao lúc không mất trí nhớ, nàng lại muốn nhắc nhở nàng tránh xa Tiết Chi?
Tại sao lại là Tiết Chi?
Trình Ấu Dung gấp lá thư lại rồi ném vào ngăn tủ.
Nàng quay đầu nhìn về phía cửa sổ đang đóng, bên ngoài trời đã tối dần, đêm đông đến thật sớm.
Hôm sau, Trình Ấu Dung dậy rất sớm, nàng vẫn giữ thói quen ngủ vào mùa hè.
Nằm trong ổ chăn nhìn chằm chằm căn phòng tối, thở dài một hơi, xoay người lại quấn chăn chặt hơn, dù Tô Lan có thay bình nước nóng vào lúc nửa đêm thì bây giờ cũng đã lạnh rồi.
Nàng không thích ngủ trong phòng có chậu than, nó làm nàng bị khó thở.
Vào mùa đông, nàng chỉ có thể dựa vào bình nước nóng để cầm cự qua đêm, nhưng dù sao nó cũng là đồ vật, Trình Ấu Dung không thích lắm.
Nàng muốn có người ủ ấm giường cho mình, nhưng nàng lại cảnh giác với tất cả mọi người, không thích người khác chạm vào đồ của mình.
Nghĩ tới đây, Trình Ấu Dung lại lặng lẽ thở dài.
Nàng không thể ngủ nướng thêm, cũng không muốn rúc vào trong chăn ngày càng lạnh nên lật người ngồi dậy.
Thị nữ canh gác bên ngoài nghe thấy tiếng động, cách một ván cửa nhẹ nhàng hỏi “Điện hạ tỉnh rồi sao?" Trình Ấu Dung lười biếng đáp lại.
Không bao lâu, Tố Lan mang theo cung nữ bưng đồ rửa mặt bước vào.
“Điện hạ hôm nay dậy sớm.” Tố Lan chỉ thị cung nữ đốt lò than, mình thì hầu hạ Trình Ấu Dung rửa mặt chải đầụ "Ừ, ta không ngủ được, mấy ngày nữa đến Tết?" Mỗi khi dậy sớm là lúc tâm tình Trình Ấu Dung tồi tệ nhất, cung nữ tới hầu hạ nàng đều sẽ càng thêm cẩn thận, nhẹ tay nhẹ chân, sợ chọc giận nàng.
"Mười ba ngày nữa." Dùng điểm tâm xong là


⬅ Trước Tiếp ➡