⬅ Trước Tiếp ➡

hơn trước.
Hoàng hậu thấy nàng thỉnh thoảng lại nhìn ra phía rèm cửa, liền hỏi "Có chuyện gì sao?
Nếu có chuyện gì thì con cứ đi trước đi, dù sao lát nữa các nàng cũng tới thỉnh an." Trình Ấu Dung bị lời nói thông tình đạt lý của hoàng hậu làm hoàn hồn, nàng ngơ ngác nói “Nhi thần không có việc gì ạ." "Còn nói không có việc gì, bổn cung thấy con cứ chốc chốc lại nhìn chằm chằm tấm rèm cửa kia, chẳng lẽ hoa văn trên rèm cửa của bổn cung làm con ngây người sao?" Hoàng hậu cười nói.
Vẻ mặt Trình Ấu Dung cứng đờ trong chớp mắt, sau đó nàng cười nói “Nương nương nói đùa, đã vậy nhi thần xin cáo lui.” "Ừ, con có nhớ bổn cung đã nói gì không?
Chỉ còn hai ngày nữa là sanh thần mẫu phi con, con nhất định phải nhớ dụng tâm chuẩn bị lễ vật." Hoàng hậu dịu dàng dặn dò nàng.
Sắc mặt Trình Ấu Dung hơi khó coi, nàng gượng cười đáp “Nhi thần biết được.” Hoàng hậu vẫn biết một chút sự tình trong cung, nàng có tâm muốn xoa dịu mối quan hệ giữa Trình Hữu Dung và Lâm quý phi, dù sao hai người mới là thân ngạch nương, nói nhiều chỉ càng thêm thị phi thôi.
Hơn nữa, Lâm quý phi cũng không quan tâm đến nữ nhi của mình, dù có nói bao nhiêu cũng vô ích, chỉ khiến Lâm quý phi càng thêm oán hận nàng rồi sinh ra hiềm khích, làm hậu cung không yên.
Khi Trình Ấu Dung bước ra, gió lạnh ngoài cửa làm cho giật mình.
Tiết Chi vẫn quỳ tại chỗ, dung mạo của hắn không chỉ bất phàm hơn cung nhân khác mà dáng người cũng cao lớn hơn đám thái giám bên cạnh.
Thái giám bị hình, không thể duỗi chân được nên khom lưng lâu ngày thành thói quen.
Tiết Chi thì khác, trừ lúc hành lễ hơi cong lưng, phần lớn thời gian hắn đều đứng thẳng như thanh trúc.
Nàng cất bước tới trước mặt Tiết Chi, nói "Tiết Chi, ngươi thật sự khác biệt với những người khác." Nàng buột miệng thốt ra một câu không rõ ràng làm chính nàng kinh ngạc, Tiết Chi thì sửng sốt.
Hắn nghiêng đầu, ngước lên nhìn nàng và hỏi “Lời này của điện hạ có ý gì?” Mặt Trình Ấu Dung hơi tái nhợt, ánh mắt hung dữ liếc hắn một cái rồi xoay người đi về phía cửa cung.
Bước chân lại có hai phần hoảng sợ, như đang chật vật chạy ra.
Tiết Chi được Tấc An nâng dậy, đáy mắt hắn mang theo tia cười như không cười.
Tấc An vỗ vỗ vết bẩn trên đầu gối hắn, vẻ mặt đau khổ hỏi "Chưởng ấn, hôm nay thập tam công chúa bị quỷ ám sao?
Trước đây tuy tính tình không tốt nhưng chưa bao giờ đối xử với người như vậy, xem ra là thật sự mất trí nhớ...” Tiết Chi không nói gì, chỉ trầm mặc đi vào trong điện.
Buổi chiều, sau khi Trình Ấu Dung dùng ngọ thiện xong, nàng ngồi trên ghế không nhúc nhích.
Tố Lan quay qua quay lại, vẻ mặt chần chừ như muốn nói lại thôi.
"Được rồi, đừng đi tới đi lui nữa, đợi ta nghỉ ngơi một lát rồi lại đi..." Trình Ấu Dung chống tay lên mặt, vẻ mặt không tốt lắm.
Tố Lan vội vàng lui đi ra ngoài.
Ánh mắt Trình Ấu Dung không mấy vui vẻ nhìn chằm chằm mặt bàn, nàng muốn cả đời không gặp được vị kia, nhưng nàng lại nữ nhi thân sinh của người đó.
Thỉnh an mỗi buổi chiều là thời điểm mà Trình Ấu Dung chán ghét nhất, khi còn nhỏ nàng thường quỳ xuống cầu xin thần phật cho mình sinh bệnh vào mỗi buổi chiều để khỏi gặp nữ nhân kia.
Nhưng thần phật lại không


⬅ Trước Tiếp ➡