Viêm Cảnh Hi không có thời gian trốn, nháy mắt cửa bị đẩy vào, cô nhanh chóng ngồi xổm sau sô pha gần đó, cũng là chỗ bên cạnh cửa phòng Lục Mộc Kình.
"Chú út! Tắm xong chưa? Tắm xong thì đi ra ăn bữa ăn khuya."
Chú út?
Nghe đến xưng hô này, cả người Viêm Cảnh Hi liền không thoải mái.
Hai người bọn họ thoạt nhìn tuổi không khác nhau lắm, lớn lên lại không giống nhau vậy thì làm sao người ta có thể nghĩ bọn họ là người thân!
Cô đáng giá sao?
Viêm Cảnh Hi thấy Lục Hựu Nhiễm đang đi về phía sô pha, cô chỉ dám ngồi xổm tại chỗ đó không dám động.
"Ừ." Lục Mộc Kình nặng nề đáp một tiếng.
Viêm Cảnh Hi chỉ nghe được tiếng cửa mở phía sau, trong lòng rơi lộp bộp, trong đầu nghĩ đến thảm cảnh cô bị phát hiện, kinh hoàng quay đầu lại.
Lục Mộc Kình mặc một chiếc áo len cổ tim màu ngà, quần âu bình thường, anh đã rút bỏ bộ tây trang kiêu ngạo ở quán bar kia, cũng không nguy hiểm bức người như trong căn phòng lúc nãy, giờ đây ánh đèn rơi trên người của anh ta, khiến anh ta có vài phần ôn nhu và ấm áp.
Mắt Lục Mộc Kình chợt lóe lên tia kinh ngạc, nhìn lại đôi mắt đang hoang mang của Viêm Cảnh Hi.
Mặc dù biết vừa trải qua chuyện kia Lục Mộc Kình có thể sẽ không giúp cô, nhưng cô cũng không thể bị phát hiện được, trước đó là cô nam quả nữ ở trong một căn phòng làm người ta có những tưởng tượng xa vời, nếu như cô đường đường chính chính đứng ở đó thì tốt rồi, là cô chột dạ núp vào sau sô pha, nếu như bị phát hiện cô có nhảy xuống sông
Cô có bị từ hôn cũng không sao cả, nhưng, bây giờ không phải lúc, cô phải kéo dài đến khi tốt nghiệp, có năng lực nuôi dưỡng đám trẻ kia, cũng không thể để bọn trẻ lưu lạc khắp nơi.
Viêm Cảnh Hi chắp hai tay để ở trước ngực, đôi mày thanh tú nhíu lại, đôi mắt trong veo tràn đầy ý thỉnh cầu, đôi môi đỏ mọng hé mở để lộ hàm răng đang nhẹ lay động, lắc đầu, ngón trỏ bên tay phải khẽ lắc, ngón trỏ ở tay còn lại đưa tới trước miệng, ra hiệu anh ta đừng lên tiếng.
Sau một loạt hành động tối hôm qua, Viêm Cảnh Hi lại chắp tay để ở trước ngực, khẩu hình không ngừng lặp lại hai chữ, "Xin anh, xin anh."
Ánh mắt đen láy của Lục Mộc Kình khóa chặt trên khuôn mặt đáng thương của Viêm Cảnh Hi càng trở nên thâm thúy.
Sáu năm trước anh đã gặp qua Viêm Cảnh Hi, lúc đó cô đứng ở màn che phía trước, anh ngồi ở màn che phía sau, cô là người bán còn anh là người mua.