⬅ Trước Tiếp ➡
Viêm Cảnh Hi lập tức đứng lên.
"Buồn ngủ lắm sao?" Giáo sư Dương hỏi.
Viêm Cảnh Hi bị bắt được, hết đường chối cãi.
"Ra ngoài đứng." Giáo sư Dương lạnh lùng nói.
Viêm Cảnh Hi biết vị giáo sư này rất khó xin, cô năm nay lại tốt nghiệp không thể gây thêm chuyện, bất đắc dĩ đi ra ngoài, dựa vào tường, cúi đầu.
Mạch suy nghĩ chậm rãi nhớ tới người đàn ông tối hôm qua.
Anh ta hẳn là đoán được vị hôn phu của cô là Lục Hựu Nhiễm đi?
Nếu như trở thành một đôi với Lục Hựu Nhiễm, hoàn toàn hoang đường.
Nhưng mà nghĩ lại, cô sau này không thể nào gả cho Lục Hựu Nhiễm, cũng không có khả năng cùng chú nhỏ của Lục Hựu Nhiễm xuất hiện, bọn họ chẳng qua chỉ là người qua đường trong đời cô.
Nói dối cũng có sao đâu, hoàn toàn hoang đường thì sao nào?
Trước mắt đột nhiên bị một bóng đen cao lớn che phủ.
"Cô là giáo viên của trường này?"
Viêm Cảnh Hi nghe thấy một giọng nam trầm thấp, ngẩng đầu lên, là tên đàn ông ngày hôm qua.
Trong con ngươi xẹt qua kinh diễm.
Hôm nay anh mặc một thân tây trang màu đen, áo sơ mi màu trắng, toàn bộ cúc áo được khâu cẩn thận và tỉ mỉ, trên cổ tay đeo một chiếc đồng hồ Rolex sang trọng, mơ hồ lộ ra từ trong tay áo.
Hôm qua quá mức kinh ngạc nên không nhìn kỹ.
⬅ Trước Tiếp ➡