"Người lạ?" Lục Mộc Kình sâu xa nhìn cô, tay trái đột nhiên chống bên cạnh đầu cô, ánh mắt chuyển qua đôi môihồng hào của cô, nói: "Nếu tôi đoán không lầm, tôi hẳn là chú nhỏ của vị hôn phu của cô?"
Anh ta đột nhiên tới gần làm tim Viên Cảnh Hi đập nhanh hơn, vì ở khoảng cách gần nên cô có thể cảm nhận được hương vị mát lạnh tỏa ra từ người anh tựa như ánh nắng mặt trời trải trên bãi cỏ, mùi xạ hương hòa lẫn với sự nguy hiểm của một người đàn ông trưởng thành chỉ thuộc về anh ta.
Viêm Cảnh Hi vô thức nghiêng đầu về sau, cách hắn một khoảng, nói: "Anh đã biết tôi là vị hôn thê của cháu anh, chúng ta vẫn nên cùng giữ khoảng cách một chút."
Lục Mộc Kình trong mắt xẹt qua một tia dao động sâu xa, ngón trỏ đặt trên đôi môi mềm mại cô.
Đột nhiên dòng điện theo ngón tay anh ta truyền qua khiến thân thể Viêm Cảnh Hi run lên.
Nhưng hiện tại đang ở trên hành lang trường học.
"Nó đã hôn cô chưa?" Lục Mộc Kình hỏi, đáy mắt không hề gợn sóng như đã sớm biết, anh ta giương khóe miệng, thu tay đút vào túi quần, đứng thẳng trước mặt cô.
Dáng vẻ của anh ta thư thái, giống như cô đã bị anh hoàn toàn nắm giữ.
Cô không thích bị người khác nhìn rõ tâm tư của mình.
"Đương nhiên rồi." Dù sao với loại chuyện này anh ta cũng sẽ không đi tìm chứng cứ.
Lục Mộc Kình nhếch khóe miệng lạnh bạc, nhẹ cười nói: "Theo tôi được biết, nó bất quá chỉ thấy qua cô mười phút, chuyện đính hôn này còn chưa tiến hành, thành công hay không cũng chưa chắc, cô chắc chắn cậu ta đã hôn cô?"
Viêm Cảnh Hi mở đôi mắt hạnh nhìn thẳng Lục Mộc Kình, người đàn ông này cũng quá phúc hắc đi, cố ý giăng một cái bẫy để cô nhảy vào.
Viêm Cảnh Hi cười nhạo một tiếng, dù sao cũng đã bị vạch trần, chuyện cũng không có gì, nói thẳng ra cũng tốt.
"Vậy thì thế nào? Anh cắn tôi chắc?"
Vừa dứt lời, trong mắt Lục Mộc Kình xẹt qua một tia sắc bén, anh ta vươn cánh tay dài về phía Viêm Cảnh Hi, năm ngón tay luồn qua tóc giữ lấy gáy của cô, khuôn mặt tuấn tú phóng đại trước mắt.
Viêm Cảnh Hi cả kinh, cô nghĩ anh ta thực sự muốn cắn mình, thân thể muốn lùi về phía sau, thế nhưng, bị anh ta giữ chặt ở đầu khiến cô không thể động đậy.
Cho rằng đau đớn sẽ lại lần nữa xuất hiện trên môi, thế nhưng, không có.