Giọng điệu cũng không nhẹ, trái lại rất thâm trầm, có loại xa cách cao quý.
"Hả?" Viêm Cảnh Hi kinh ngạc nhìn người đàn ông trước mắt, anh ta không nói gì, chỉ cầm lấy bàn tay nhỏ bé trắng nõn của cô.
Nhiệt độ lòng bàn tay anh ta truyền vào bàn tay lạnh như băng của cô, truyền vào máu của cô.
Ngón tay Viêm Cảnh Hi khẽ run lên.
Anh ta kéo tay cô đến đầu mắc dây lưng của mình, nhấn một cái ở nơi nhô ra, đầu mắc lỏng ra.
Viêm Cảnh Hi vô cùng ngạc nhiên nhìn về người đàn ông phi phàm tuấn mĩ lại lãnh khốc ữu nhã này, đối diện với đôi mắt sáng thâm thúy như vòng xoáy của anh ta.
Anh ta rút thắt lưng của mình ra, đặt vào trong tay Viêm Cảnh Hi.
"Dây lưng đưa cho cô bảo trước, bây giờ tôi còn có việc, đêm nay trả lại cho tôi." Anh ta trầm giọng nói xong, không cho Viêm Cảnh Hi một chút dư thừa để cự tuyệt liền xoay người.
Trong tay Viêm Cảnh Hi cầm dây lưng vẫn còn hơi ấm của anh ta, bàn tay bị anh ta nắm qua vẫn còn nóng rực, trong lòng có cảm giác nhộn nhạo lên.
Cô không thích người khác chạm vào cô!
Đặc biệt là một người đàn ông nhìn có vẻ nguy hiểm lại vô cùng tuấn mĩ kia!
Trong đầu cô đã sớm vang lên tiếng chuông cảnh báo.
Nhưng đầu móc dây lưng là bằng kim cương, vừa nhìn đã biết rất đắt tiền.
Cô ném đi, sợ không thể đền nổi, lấy đi, sợ bị nói thành ăn trộm.
Đôi mắt phức tạp của Viêm Cảnh Hi nhìn về phía người đàn ông vừa rồi, anh ngồi trên ghế dài trên đài cao.
Quản lí quán bar cư nhiên lại tự mình đi đến tiếp đãi, khom lưng cúi đầu, cung kính khác thường.
Người đàn ông đó phân phó gì với quản lí, ánh mắt kiêu ngạo từ từ rơi vào trên người Viêm Cảnh Hi.