Cùng Mẹ Chung Ái
CHƯƠNG 11
⬅ Trước Tiếp ➡
Lâm Kỳ xê dịch về phía sau, ai ngờ tài xế đột nhiên gấp gáp né tránh vật cản, người bên trong xe đã lập tức ngã trái ngã phải, Hà Nghiên Nghiên cũng ngã vào trong lòng Lâm Kỳ.
Lâm Kỳ không kịp né tránh, dương vật vốn chỉ là hơi cương cách lớp vải ma sát lên người Hà Nghiên Nghiên, lập tức ngẩng đầu lên thật cao. Lúc đầu Hà Nghiên Nghiên không kịp phản ứng, nhưng mà tài xế lại thắng gấp một cái, khi phần eo bị đẩy một chút, Hà Nghiên Nghiên mới hơi phát hiện ra.
Lâm Kỳ? Hà Nghiên Nghiên bị sốc bởi sự tự chủ tồi tệ của alpha.
Nhưng mà, vì sao chứ? Có phải cô ấy cảm giác sai cái rồi không?
Đến một trạm nào đó, một nhóm người vội vã xuống xe, để lại rất nhiều chỗ trống. Lâm Kỳ từ phía sau áp sát vào người Hà Nghiên Nghiên, thấp giọng nói "Mẹ, giúp con che một chút..."
Hà Nghiên Nghiên lúc này mới tức giận, hung hăng liếc Lâm Kỳ một cái, đưa túi xách qua, nhẹ giọng khiển trách "Lui ra "
Lâm Kỳ nhận lấy túi xách che ở trước đũng quần, hít sâu một hơi, cố gắng để bản thân bình tĩnh lại.
Hơi thở nóng bỏng của Alpha thổi vào gáy Hà Nghiên Nghiên, tản ra bốn phía cô ấy, giống như thiên la địa võng bao phủ lấy cô ấy. Hà Nghiên Nghiên chỉ cảm thấy hơi thở của bản thân cũng có chút trì trệ, trong lòng bực bội, quay đầu quát "Đứng chỗ khác đi "
Về đến nhà, Hà Nghiên Nghiên nghiêm mặt bảo Lâm Kỳ ngồi xuống, hỏi thẳng "Buổi sáng đi làm gì vậy? Tại sao con lại có mùi omega? Tại sao quần của con lại ướt?"
Trầm mặc một lúc lâu, Lâm Kỳ nhỏ giọng nói "Gặp một bạn đại học..."
Hà Nghiên Nghiên thở phào nhẹ nhõm, tóm lại không phải làm chuyện xấu là được. Rồi cô ấy nói lời thấm thía "Đừng luôn nghĩ đến những chuyện đó, không nên lãng phí thời gian tốt đẹp, biết không?"
Lâm Kỳ gật gật đầu, hưởng thụ sự quan tâm và dạy dỗ của mẹ, một chữ cũng không nghe lọt.
“Còn nữa..." Hà Nghiên Nghiên dừng một chút, nói "Làm tốt biện pháp an toàn, vì tốt cho con cũng vì tốt cho người khác."
"Vâng." Lâm Kỳ mơ hồ đáp ứng.
Hà Nghiên Nghiên quay đầu đi hít sâu một hơi, quay mặt chăm chú nhìn hai tròng mắt Lâm Kỳ, nghiêm túc nói "Cuối cùng, không nên tùy tiện đánh dấu Omega."
Thần sắc Lâm Kỳ khẽ biến, cô cúi đầu, buộc mình dùng giọng điệu bình thường nói một câu "Biết rồi".
Biết rồi Mẹ nhớ tới tên cặn bã Lâm Toa kia. Qua nhiều năm như vậy, cô ấy vẫn còn canh cánh trong lòng ư? Cô ấy vẫn chưa thể buông xuống được ư? Lâm Toa đã mang thai cô, ả đã mang thai đứa con của mình.
Nghĩ tới Lâm Toa, Lâm Kỳ không khỏi nổi giận, cô cố gắng hết sức khống chế cảm xúc và biểu cảm của mình, ngẩng đầu lại dịu ngoan nói một câu "Mẹ, con biết rồi."
Hà Nghiên Nghiên than nhẹ một tiếng, sờ sờ mặt Lâm Kỳ, đứng dậy nói "Mẹ đi nấu cơm."
Hà Nghiên Nghiên đi vào trong phòng bếp, gương mặt của Lâm Kỳ không chút thay đổi cầm lấy một hộp trà rỗng hình trụ trên bàn trà, tiện tay bóp gấp. Chiếc hộp sắt cứng rắn trong chốc lát đã bị bóp thành một cây gậy sắt.
"Mẹ cho con ăn..." Lòng bàn tay bị tấm sắt rạch ra mấy đường sâu cạn không đồng nhất, không ngừng tuôn ra máu tươi.
Lâm Kỳ đi vệ sinh rửa sạch một chút, lau khô nước, tùy ý dùng băng dính quấn mấy tờ khăn giấy lên vết thương. Lâm Kỳ nhìn chằm chằm cái hộp sắt bị cô nắm chặt trong chốc lát, cầm lấy nó chuẩn bị đi ra cửa vứt bỏ cô không muốn bị Hà Nghiên Nghiên phát hiện một mặt bất thường của mình.
Lúc ăn cơm Lâm Kỳ lấy khăn giấy ra, nhưng vẫn bị Hà Nghiên Nghiên nhìn thấy vết thương còn đang rỉ máu.
“Tay làm sao vậy?" Hà Nghiên Nghiên buông đũa cầm tay Lâm Kỳ lên xem, hoảng sợ, vội la lên "Làm sao vậy?"
Không đợi Lâm Kỳ trả lời, cô ấy đã chạy đi lấy hòm thuốc. Hà Nghiên Nghiên lạnh mặt dùng i ốt khử độc cho vết thương của Lâm Kỳ, lại dán vài miếng băng cá nhân lên.
⬅ Trước Tiếp ➡