Lâm Kỳ nhắm mắt lại, trong đầu hiện ra bộ dáng của Hà Nghiên Nghiên.
Miệng của mẹ, cô còn chưa dám nghĩ tới... Môi của mẹ, mỏng manh, mặc dù không tô son nhưng đôi môi cũng đỏ bừng ướt át. Nếu như là mẹ đang ngậm lấy cái đó của cô đúng lúc này cánh môi Trương Tú Anh quấn quanh quყ đầu của cô rồi hung hăng mút một cái, kích thích mãnh liệt đối ứng với Hà Nghiên Nghiên trong trí tưởng tượng của cô, Lâm Kỳ gần như muốn tiết ra.
Lâm Kỳ đẩy Trương Tú Anh ngã xuống sô pha, khom lưng cởi quần mình. Trương Tú Anh cũng cùng lúc cởi quần lót của mình ném qua một bên. Lâm Kỳ tách chân Trương Tú Anh ra, đâm thẳng vào.
Trương Tú Anh phát ra một tiếng kinh ngạc, ôm lấy bả vai Lâm Kỳ, quá thô, quá dài... Không đợi cô ta thích ứng, Lâm Kỳ lập tức tùy ý đâm vào rút ra.
"A... A " Trương Tú Anh cao giọng rên ɾỉ, nước mắt ào ào chảy xuống, cô ta là Omega, lúc trước bởi vì người chồng của cô ta có gia thế không tồi nên sau này cô ta mới ủy thân cho ông ta, đã nào có được một lần sảng khoái?
Lần này bị đu. một cách mạnh bạo, khiến cho bản thân thoải mái đến mức cô ta không nhịn được cất lên tiếng thét chói tai. Hoa huyệt của người phụ nữ chảy nước, thịt trai quấn quanh gậy thịt, hút thật chặt.
Lâm Kỳ chống hông, không khỏi ảo tưởng nếu như người đang nằm dưới thân của cô chính là mẹ của cô, sẽ là một cảnh tượng quyến rũ hút hồn như thế nào... Giờ phút này Lâm Kỳ đột nhiên hiểu được mấu chốt bao lâu nay cô cứ nghĩ bản thân thích phụ nữ lớn tuổi hơn mình, hóa ra người mà cô thích chính là mẹ của cô.
Trương Tú Anh bị đu. thành một bãi nước nằm trên sô pha, hai mắt đê mê, khóe miệng chảy nước miếng. Cô ta không có sức lực để phát ra một chút âm thanh nào, nhưng trong lòng lại đang vui vẻ mà điên cuồng rên vang.
Lâm Kỳ ở trong phòng vệ sinh qua loa rửa sạch dương vật của mình, làm ướt nửa người dưới rồi mặc quần, không chút lưu luyến rời đi.
Hà Nghiên Nghiên đã về nhà, đang ở trong bếp nấu mì sợi. Lâm Kỳ đứng ở cửa phòng bếp dừng lại, vô cùng muốn tiến lên ôm lấy mẹ của cô, vùi mặt ở trên người cô ấy, hít ngửi từng ngụm lớn hương thơm của cô ấy.
Hà Nghiên Nghiên ngửi thấy mùi pheromone của omega từ xa, mặc dù cực kỳ mờ nhạt, hầu như không thể bị phát hiện. Lúc quay đầu lại cô ấy thoáng nhìn thấy đũng quần của Lâm Kỳ loáng thoáng vết nước, trong lòng cô ấy trầm xuống. Mới đến ở được ngày thứ hai, cô đã làm với ai? Có biết được mình đang làm gì không? Các biện pháp an toàn trong lúc làm chuyện đó đã được thực hiện chưa? Làm thế nào mà cô tìm được người? Người mẹ nghi ngờ con mình đi chơi gái.
“Vừa mới đi đâu vậy?" Hà Nghiên Nghiên đổ rau xanh đã thái sẵn vào nồi, làm bộ lơ đãng hỏi.
“Ở nhà dì Trương." Lâm Kỳ nói, "Dì ấy đưa một đĩa bánh bí đỏ tới đây."
Hà Nghiên Nghiên liếc mắt nhìn Lâm Kỳ một cái, cảm thấy lời này nói quá qua loa, nếu đưa tới đây, sao còn đến nhà người ta làm gì? Cô ấy nhíu mũi, không muốn ngửi thấy mùi kia nữa, nói "Đi ra ngoài ngồi, lát nữa có cơm.”
Lâm Kỳ nghe ra giọng nói của Hà Nghiên Nghiên có hơi mất bình tĩnh, cúi đầu đi vào phòng vệ sinh tắm.
Hà Nghiên Nghiên càng tin tưởng vững chắc suy đoán của mình Lâm Kỳ đã ra ngoài ăn chơi lêu lổng. Trên bàn cơm hỏi năm hai học môn gì, Lâm Kỳ thờ ơ đáp "Không khác năm nhất là bao."
Đầu óc cũng không tập trung vào chuyện học tập. Đáy lòng Hà Nghiên Nghiên nổi lên một cơn lửa giận, bản năng làm mẹ sống lại, mắt thấy đứa bé muốn đi lệch đường, hận không thể nhéo lỗ tai cô dạy dỗ một trận. Nhưng mà cô ấy cũng biết uy tín của một người mẹ, bản thân vẫn chưa xây dựng được hoàn toàn, Lâm Kỳ chưa chắc đã chịu nghe lời dạy của cô ấy.