⬅ Trước Tiếp ➡
“Hắn thật sự không giống những người đó, liếc mắt một cái có thể nhìn rõ. Nếu nói người khác là những hạt bụi thì hắn quả thực chính là hạt bụi bắt mắt nhất, một vương tử cao cao tại thượng… Sự thực chứng mình, hắn quả nhiên như vậy.”
chuyện cũ (2)
Nói tới đây Mộc Sinh cuối cùng cũng được khơi mào hứng thú. Nếu nói vừa rồi nàng đơn thuần là hiểu thêm được quá khứ của Mặc Dao, vậy mà hiện giờ còn thêm một chút tò mò, mà chuyện này lại có chút đau thương cùng cẩu huyết. Mộc Sinh hỏi: “Cậu nói gia thế của hắn bất phàm?”
Mặc Dao cười mang theo tia trào phúng: “Nào chỉ vậy. Nếu không phải mình vô tình gặp được thì cũng không có tư cách biết được!”
Chuyện tiếp theo không còn đoán Mộc Sinh cũng hiểu được phân nửa. Mặc Dao hẳn là thích người này, hơn nữa thời điểm xảy ra chuyện gì đó, chỉ là việc này thật sự ngoài dự kiến của nàng.
Nàng đoán không sai, Mặc Dao xác định kết giao cùng người đàn ông kia, chính nàng cũng không biết người đàn ông kia vì cái gì ở bên nàng, nhưng là….
“Mình mang thai!”
Ba chữ này Mặc Dao mặc dù bình tĩnh nói nhưng trong lòng Mộc Sinh có chút chấn động. Nàng kinh ngạc, theo hiểu biết của nàng, Mặc Dao lại khác người, hẳn là cũng sẽ không để phát sinh chuyện này mới đúng.
Mặc Dao nhìn ra vẻ mặt của Mộc Sinh nên nở nụ cười thê lương: “Khi đó mình đâu có giống hiện tại đòi hỏi phức tạp, vì tình yêu phấn đấu quên mình. Mình xem các tiểu thuyết tình cảm đều mắng những nữ chính không biết tự yêu mình đó bao nhiêu lần, vậy mà đến lượt mình lại còn ngu ngốc hơn.”
“Vậy đứa bé đâu?”
“Mình sinh xong, để dì Lương nuôi.”
Mặc Dao nói nhẹ nhàng, dì Lương là mẹ kế của nàng.
Mộc Sinh: “…………”
Mộc Sinh chung quy cũng không biết nói thế nào. Nàng từ trước tới giờ chưa từng trải qua những chuyện thế này. Mặc dù trong ký ức của Mộc Sinh, phim truyền hình cẩu huyết cũng xem nhiều, nhưng mà đối với Mộc Sinh hiện tại lại phát hiện là khác biệt quá xa. Nàng không biết nên nói gì với Mặc Dao.
“Trên thực tế, nếu không phải nhờ dì Lương, mình lúc ấy vẫn luôn căng thẳng. Sau khi mình mang thai thì vẫn kiên trì đòi sinh đứa nhỏ ra. Dì Lương lúc ấy nói với mình: “nếu mình không từ bỏ đứa trẻ này, cả đời mình sẽ bị hủy hoại, cha mình cũng sẽ không nhận mình nữa.” Nhưng rồi dì lại dẫn mình đi kiểm tra, bác sỹ nói nếu mình không sinh đứa trẻ này ra thì về sau có khả năng không sinh con được nữa. Bởi vì mình hàng ngày không biết chăm sóc chính mình, vốn dĩ có tật xấu sợ lạnh, cho nên đứa trẻ đã hơn 12 tuần, không ai có thể đoán được tình huống phát sinh sẽ như thế nào… Nhưng mình không hề nghĩ tới dì Lương sẽ giúp mình như vậy.”
Nói đến đây, thanh âm của Mặc Dao nghẹn ngào. “Dì Lương quyết định để mình sinh đứa trẻ ra. Vì để cho mọi người không nghi ngờ nên dì đưa mình đến nhà bà ngoại dì, ở chốn núi sâu, đường vô cùng khó đi, tin tức cũng khó có thể đưa tới. Mà dì thì vẫn muốn sinh cho cha mình một đứa con nữa. Mình không biết là may mắn hay bất hạnh, dì Lương có thai, kém mình hai tháng. Dì nói với mọi người mình tâm tình không tốt nên đi du lịch, thay mình xin bảo lưu kết quả học, nói về quê dưỡng thai, thực ra là để thuận tiện chăm sóc mình.”
“Sau khi sinh con xong, mình ở đó không lâu sau thì dì Lương bảo mình về học tiếp, nói rằng tiền đồ của mình không thể chậm chễ. Sau đó dì chăm sóc nửa năm mới đưa con mình trở về, bởi khi đó về cơ bản không phân biệt được đứa trẻ nửa năm với đứa trẻ tám tháng có gì khác nhau.
“Con của dì Lương đâu?” Mộc Sinh hỏi. Nàng cảm thấy có chút không tưởng tượng nổi. Nếu dì Lương mang con của Mặc Dao về, thì con của dì đâu?
“Tặng cho người khác…” Mặc Dao nói đến đây không khống chế được mà gào khóc. “Là mình sai, nếu không phải vì mình, đứa bé của dì Lương cũng có thể mang về nuôi dưỡng. Không, là mình sai, mình khiến dì Lương phải mang con đi tặng.”
Mặc Dao khóc như muốn nghẹn thở, không nói nên lời, chỉ ghé vào trên đùi Mộc Sinh nằm khóc. Mộc Sinh thở dài, vỗ vỗ lưng Mặc Dao, cũng không biết nên nói gì an ủi nàng.
chuyện cũ (3)
Khóc đủ rồi, Mặc Dao mới kể tiếp.
“Mình lúc ấy vẫn là sợ. Sợ thời điểm trở về đi học không nhìn thấy hắn nữa. Dì Lương giấu cũng tốt nhưng vẫn có chút thông tin đồn truyền tới nên những bạn học của mình lúc đó, bề ngoài là quan tâm nhưng thực tế là tò mò muốn biết. Mình sợ tin tức bị lộ ra ngoài sẽ thực sự hủy hoại gia đình mình, mình còn bảo dì Lương phải mang con đi tặng người khác…”
“Nhưng dì Lương không đồng ý. Dì sợ mình tương lai hối hận liền mang con mình trở về, mang con dì đi tặng cho người khác. Nếu lúc trước mình thông minh hơn một chút, mình có thể bảo dì Lương là sinh đôi, nhưng mình lại ngu ngốc…”
Mộc Sinh nghe cũng hiểu được phần lớn, quá nửa là do những bàn tán ở bên ngoài khiến Mặc Dao chịu không nổi, đem tin tức tiết lộ ra ngoài, khiến dì Lương không có biện pháp dẫn cả hai đứa nhỏ trở về, chỉ có thể mang một đứa về.
“Thai song sinh cũng không phải là biện pháp bảo vệ tốt. Nếu hai đứa nhỏ lớn lên không giống nhau, dù là thai Long Phượng (một trai một gái) cũng không thể che giấu được. Dì Lương của cậu lúc ấy cũng là nghĩ tới điểm này. Cậu luyến tiếc đứa nhỏ, dì dùng một đứa nhỏ để thành toàn cho cậu. Một người mẹ kế vì cậu làm được những việc như vậy, thật sự là khó có được.” Mộc Sinh nhẹ giọng vỗ về Mặc Dao.
Thật sự không thể tưởng tượng được một cô gái 18 tuổi đã phải trải qua những việc này. Nếu dựa theo thời gian mà tính, con Mặc Dao cũng đã hơn 1 tuổi.
“Vậy, cậu nói cậu tới tìm người, là cha của đứa trẻ?”
Mặc Dao gật đầu: “Cũng không hẳn vậy, mình đã hết hy vọng đối với hắn/ Chỉ là mình muốn đem con giao lại cho hắn, như vậy dì Lương có thể bế con dì trở về.”
Mộc Sinh nghe vậy thì gật đầu, thoạt nhìn Mặc Dao như vậy, Mộc Sinh nảy ra một ý nghĩa, suy tư hỏi: “Vậy cậu đã tìm được hắn chưa?”
“Tìm được rồi… Nhưng mà mình không có cách nào đi gặp hắn.” Mặc Dao nói, rồi lấy di động ra, mở một tấm ảnh, lau nước mắt trên mặt, cười thê lương: “Kỳ thực mình có đôi khi cảm thấy hai người rất giống nhau.”
Cũng chỉnh bởi thế mà nàng mới mặt dày mày dạn quấn lấy Mộc Sinh.
Mộc Sinh nhìn bức ảnh chụp, hai mắt đã nhíu lại.
Bức ảnh kia là ảnh chụp lại từ một cuốn tạp chí, một cuốn tạp chí kinh tế tài chính. Trên bức ảnh là một người đàn ông anh tuấn, ánh mắt vô tình lạnh băng sau ống kính, mang tới cho người ta cảm giác phải thần phục trong nội tâm, khuôn mặt góc cạnh ánh mắt sắc bén. Từ ngũ quan cùng thần thái mà thấy, quả thật có vài phần tương tự Mộc Sinh.
Thế giới này thật nhỏ bé.
Mộc Sinh thu hồi ánh mắt từ bức ảnh, đáy mắt một mảnh tối u ám mang theo vài tia nguy hiểm.
Mặc Dao vẫn còn ngẩn ngơ nhìn bức ảnh. Mặc dù tâm đã chết nhưng nhìn thấy hình bóng quen thuộc vẫn là không cam lòng.
“Hắn đã đính hôn.”
Tiếng nói lạnh nhạt của Mộc Sinh kéo Mặc Dao đang ngẩn ngơ trở lại. Nàng kinh ngạc ngẩng đầu: “Cậu làm sao biết? Mình cho rằng người này không quá chú ý đến những việc này.”
“Trùng hợp biết được…”
Mộc Sinh thuận miệng giải thích mà Mặc Dao liền tin, a một tiếng rồi cúi đầu đáp: “Cũng chính bởi biết hắn đã đính hôn cho nên mình mới không dám đi tìm hắn. Mình không có tư cách đi tìm…”
“Người này không hợp với cậu, Mặc Dao, về sau tìm một người phù hợp với cậu đi, cậu không phải muốn tham gia giới giải trí sao? Mình sẽ giúp cậu.”
Mộc Sinh đứng lên, lời nói nhẹ nhàng mang theo một tia mờ mịt, như là có chút hồi ức. Mặc Dao ngửa đầu nhìn nàng, có chút kinh ngạc nhưng Mộc Sinh không nói thêm gì, xoay người về phòng.
chuyện cũ (4)
Có một số việc không phải là nàng không nhớ, mà là muốn quên.
Thế giới này quá nhỏ bé. Nàng thoát khỏi thân phận con gái Mộc gia, không nghĩ tới thế giới mênh mông là vậy mà khi trọng sinh lại vô tình đụng phải một cô gái có mối quan hệ với Mộc gia như vậy.
Mộc gia, nàng kiếp trước họ Mộc, nàng cũng từng mang họ Mộc.
Trên bức ảnh kia, người đó từ thần thái cũng có thể thấy có vài phần giống nàng ở kiếp này, từ tướng mạo mà nhìn thì giống nàng tới 6 phần. Đó là em trai nàng, Mộc Minh. Sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm, cùng cha khác mẹ.
Kiếp trước, bọn họ cùng nhau tồn tại, đều coi nhau là nỗi châm chọc lớn nhất đời.
Không nghĩ tới kiếp này, Mộc Minh ngoài ý muốn xuất hiện, lại một lần nữa kích thích trái tim đã ngủ yên của Mộc Sinh. Có một chút xao động giống như thái độ của nàng với Mộc gia, với Mộc Minh năm đó, hận tới tận xương.
Nỗi hận thù vốn tưởng mất đi cùng với thân thể trước đó hiện giờ lại bắt đầu trồi lên. Mộc Sinh hít sâu một hơi, áp xuống nỗi bực bội không bình thường đang trồi lên trong lòng, ngồi trước máy tính của Mặc Dao, ngón tay linh hoạt gõ bàn phím, mấy chữ cái tiếng Anh hiện lên, màn hình máy tính đột nhiên nảy lên một cửa sổ đen nhánh, nhấp nháy một gạch ngang màu trắng mảnh mai, nhưng có như không, tựa như một nghi thức hiến tế âm lãnh thần bí.
Nàng mím môi, gõ vào một chuỗi mật mã.
⬅ Trước Tiếp ➡