Chân Minh Hinh có ý gì?
Cô đeo cặp sách trên vai ở ngoài bước hai bước phân tích, sau một lúc lâu, vẫn cảm thấy rồi như cuộn chỉ như cũ, mình còn bị tức giận suýt chút nữa bốc khói.
Tranh đấu thật nhiều năm, cô đã sớm hiểu mình và mẹ kế không cùng chung một đẳng cấp, trước mắt càng lúc càng lớn, lại thường xuyên biết được, Chân Minh Hinh được mẹ cô ta dạy cho hoàn toàn, ít nhất, cha già ATM đem cô ta thành kiêu ngại của mình.
“Hô nannan”
Chân Minh Châu thở dài một hơi, đi đến cửa phòng học.
Ban đầu cô lớn lên xinh đẹp, thêm khí chất và khuôn mặt đẹp hơn không ít, hơn nữa còn mặc váy lụa trắng mềm, cứ như vậy chú ý không ít học sinh.
Nhưng mà, trong đó không bao gồm Trình Nghiên Ninh.
Học thần lúc đang học tập dáng vẻ rất nghiêm túc, hơn nữa Chân Minh Hinh thành tích rất tốt, đề cô ta không hiểu, đương nhiên rất phức tạp khó hiểu, còn có chút khó giải. Chuông tan học đã vang, cô ta đã chú ý đến Chân Minh Châu, lại hoàn mỹ mà diễn như mình không thấy.
Không khó trong lớp học có chút biến hóa kỳ diệụ
Mấy chục người ánh mắt như có như không nhìn chăm chú, Chân Minh Châu đột nhiên cắn môi dưới toát ra điệu cười tùy ý, ngay sau đó, cô đi vào ba bước trực tiếp khoác vai nam sinh, hai tay trắng mịn vòng lên cổ anh, bắt đầu từ vai, chuyển lên mặt cười hì hì hỏi “Tôi chờ hơn nửa tiếng rồi, học trưởng muốn giảng đề ngày mai giảng không được sao?”
Chừng vài giây, không khí trong phòng học trở nên quỷ dị.
Chân Minh Hinh ngây ra như phỗng.
Mặt khác mấy chục người cũng ngây ra như phỗng.
Trình Nghiên Ninh đầu tiên hoàn hồn, mùi hương thơm ngọt của cô gái ập vào mũi. Mềm mại ấm áp da thịt kề sát anh, lông mi cô dài đen cong vút, con ngươi sạch sẽ xán lạn, chiếc mũi nhỏ xinh, thậm chí đôi môi mịn hàm răng trắng tinh vì sát nên nhìn rất rõ, tạo ra cảm giác ở đây chỉ có hai người.
“Buông tay.” Trình Nghiên Ninh không nhúc nhích, lạnh lùng nói.
Chân Minh Châu nhìn chằm chằm anh gần tronh gang tấc. Thật sự quá gần, lần đầu tiên cô gần với nam sinh như vậy, thấm chí cô nhìn thấy vẻ mặt hoảng hốt của mình trong đôi mắt anh, hai tay vòng trên cổ anh cũng nóng lên, hô hấp của cô liền rồi loạn, gương mặt cũng bắt đầu đỏ ửng, lại không chịu yếu thế. Chân Minh Châu mím môi, đột nhiên đi về phía trước một bước, chụt một tiếng, hôn một cái lên má Trình Nghiên Ninh.
Trình Nghiên Ninh “……”
Mặt khác mọi người “……”
Lần này, yên tĩnh hơn so với trường hợp vừa rồi.
Trong đầu Chân Minh Châu trong chớp mắt trống rỗng, chớp mắt ở đây một cái, Trình Nghiên Ninh đột nhiên hất tay cô ra, đứng lên, lạnh mặt trực tiếp xoay người ra khỏi phòng học.
Anh vừa đi, người trong phòng học giống như được mở chốt vang lên một trận cười ro, ngay sau đó, tiếng huýt sáo chế nhạo, bao phủ Chân Minh Châụ
Chân Minh Châu choáng váng mà ra phòng học, lúc Tiết Phi và Khang Kiến Bình đi ngang qua cô, trực tiếp giơ lên một ngón tay cái, trong lòng khen “Em gái, làm tốt lắm ”
Trong phòng học, Tống An Như đang thu dọn sách vở cũng cười ra tiếng, nhìn sắc mặt nhẫn nhịn của Chân Minh Hinh một cái, ám chỉ nói “Mình cảm thấy em gái cậu và học trưởng rất đẹp đôi, một người lạnh như băng, một người nóng như lửa, trời sinh bổ sung cho nhau đó.”
Chân Minh Hinh nhìn cô ta một cái, ôm cặp sách ra khỏi phòng học.
Người cháu coi trọng mà.
Tại cổng trường.
Chân Minh Châu và Chân Minh Hinh trước sau lên xe, cùng nhau ngồi phía saụ
Tài xế Lý Khôn đã qua bốn mươi, nhìn hai người qua gương chiếu hậu một cái, thở phào nhẹ nhõm, vững vàng lái chiếc Audi màu đen rời đi.
Xe chạy được một nửa đường, Chân Minh Hinh dẫn đâuc đáng vỡ sự yên tĩnh, nhỏ giọng nói “Hôm nay chủ nhiệm lớp chị tìm chị, bảo em thu liễm lại một chút, không được quấy rầy Trình Nghiên Ninh.”
Chân Minh Châu “……” Cô nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, dáng vẻ không nghe thấy.
Chân Minh Hinh nhẫn nại tiếp tục nói “Chị đang nói chuyện với em đó.”
“Ồ.” Chân Minh Châu lúc này xoay đầu lại, dùng biểu tình không chút để ý nhìn cô ta, gật gật đầu nói, “Không quấy rầy chứ gì, nghe thấy rồi.”
“…… Em đồng ý?” Chân Minh Hinh sửng sốt, vẻ mặt không tin dáng.
Chân Minh Châu cười rộ lên “Ai nghe thấy tôi nói đồng ý vậy.” Lại chuyển đề tài, cô lại nói, “Nhưng mà, chị nghe lời giáo viên nói làm gì, Trình Nghiên Ninh là bạn trai chị à?”
“Chân Minh Châu ”
“Tức giận như vậy?” Chân Minh Châu chậc chậc hai tiếng, cười đến ác ý, lại nói, “Không phải bạn trai sao? Vậy…… Chị thích anh ấy "
“Em đừng nói bậy ” Chân Minh Hinh ngạc nhiên không ít, thấm chí cô ta theo bản năng nhìn tài cế phía trước, thấy dáng vẻ tài xế ngoảnh mặt làm ngơ, mạnh giọng nói, “Em không nghe thì thôi, đừng lấy chị ra nói.”
Đúng là cô thích Trình Nghiên Ninh. Nam sinh ưu tú như vậy có cô gái nào không thích chứ? Nhưng cô đã không có can đảm thừa nhận, cũng không có can đảm thổ lộ tấm lòng. Quan trọng là cô ta sợ mình lộ ra chút yêu sớm, mẹ sẽ nổi trận lôi đình.
Đương nhiên, còn có một chuyện quan trọng, gia cảnh nhà Trình Nghiên Ninh bần hàn.
Chuyện trong nhà Trình Nghiên Ninh gần như không ai biết. Lúc cô đi tìm cô giáo, vô ý nghe thấy các thầy cô trong tổ nói chuyện mới biết được. Anh có một ngươig cha đã mất tích và một người mẹ đang ở tù, tình huống này, đúng là còn tệ hơn cả cô nhi. Mẹ cô, sao có thể cho phép ở bên người như vậy?
Trước mặt bọn họ còn ở trường, gia cảnh chênh lệch không đủ để hình thành quan hệ, nhưng một khi tiến vào xã hội, năng lực của Trình Nghiên Ninh rất lớn, cũng sẽ vất vả để có một cuộc sống không tồi. Ngược lại cô, có gia đình chống lưng, vẻ ngoài tốt, thành tích tốt, nếu có thể đạt trình độ cao hơn nữa, tườn lai rất sáng lạng.
Cô ta không phải Chân Minh Châu, ngốc nghếch, không tim không phổi……
Chân Minh Hinh suy nghĩ miên man, cảm xúc tức giận dần được áp xuống, cô ta liếc mắt nhìn Chân Minh Châu một cái, trong lòng thậm chí còn có một tia đồng tình. Em gái cùng cha khác mẹ nayd của mình, trước mắt nhìn như rất bình thường, nhưng nói thật ra, nó có thể duy trì hình tượng bày được bao lâu? Tính cách này, có một ngày sẽ đầu rơi máu chảy không chừng.
“Chú Lý, lại chậm một chút.” Giọng của Chân Minh Châu vang lên đánh gãy suy nghĩ của cô ta.
“Được.” Làm tài xế đã lâu cũng quen với cảnh này hai chị em rất ít nói chuyện với nhau, không nói thì thôi nói thì phải thắng thua cho bằng được, sau khi ngắn gọn lên tiếng, làm theo phận sự mà giảm tốc độ. Cứ tưởng, cô chủ hai có hứng thú nói chuyênh phiếm, hai giây sau liền vui vẻ phấn chấn hỏi ông, “Chú Lý, chú xem nam sinh đạp xe phía trước có đẹp trai hay không?”
Lý Khôn “……”
Tình huống nhà này có chút phức tạp, chủ nhà là Chân Văn hơn bốn mươi tuổi, là nhà có chút địa vị trong lĩnh vực kinh doanh ở An Thành, mở một phòng khám tư nhân. Con gái ông, là cô chủ Minh Châu sinh ra được một tháng, người vợ bệnh qua đời. Sau lại, ông cưới một người vợ kế là Dương Lam, lúc Dương Lam đến mang theo một cô bé lớn hơn cô chủ Minh Châu một tuổi, đó là cô chủ Minh Hinh.
Từ đây ông làm tài xế hàng ngày cho hai cô chủ, ngày đầu tiên đi làm bởi vì họi Chân Minh Hinh một câu cô chủ làm Chân Minh Châu nổi trận lôi đình, bắt đầu từ ngày đoa, ông nhận thức rõ dần hai cô chủ này.
Chân Minh Châu giống như con hổ giấy, miệng cọp gan thỏ, nhìn như giương nanh múa vuốt không học vấn không nghề nghiệp, thật ra trong đầu lại rất đơn giản, Chân Minh Hinh tương phản với cô, bề ngoài nhu nhược trong lòng mạnh mẽ, nhìn qua không có gì đặc biệt, thật ra trong bông có kim. Nếu nói về độ gần xa, thật ra liếc mắt một cái ông vẫn thích cô chủ Minh Châu hơn.
Lý Khôn thu hồi suy nghĩ, cách kính chắn gió, phối hợp nhìn phía bên tay phải.
Đúng lúc là đèn đỏ ngoài ngã tư, chỗ của ông có thể nhìn thấy nam sinh kia. Đó là một nam sinh cao gầy, mặc áo khoác đồng phục trên người, bởi vì không kéo khóa, nên xanh trắng đan xen bên eo, phía dưới là đôi chân thon dài thẳng tắp. Khuôn mặt có chút mơ hồ, nhưng chỉ nhìn dáng người, đã biết là rất đẹp.
Nghĩ đến đó là người trong miệng cô chủ Minh Hinh, Lý Khôn có chút dở khóc dở cười mà thu hồi ánh mắt, cười nói “Ừm, nhìn qua thật không tồi.”
Chân Minh Châu hừ cười một tiếng "Người cháu coi trọng mà."
Sau khi cô nói xong, đèn xanh sáng lên, Lý Khôn lại chuyên tâm lái xe.
Chân Minh Châu nhìn ra cửa sổ như cũ.
Người trên đường không tính là nhiều, Trình Nghiên Ninh đạp xe thật sự rất mê người, chẳng sợ rất nhiều năm sau, cô vẫn nhớ rõ cảnh tượng này. Nam sinh thu hồi chân đang chống trên đất, đám người thưa thớt, ánh đèn lập lòe, cách đó không xa một sân khấu đang có biểu diễn, ánh đèn đường thành phố và anh đèn sân khấu không giống nhau, tất cả, đều hòa lại với nhau, trở thành nền, khắc ghi hình ảnh áo đồng phục của anh bị thổi bay, trở thành hình ảnh trong tim mãi yên lặng.
Nhưng mà, trước mắt Chân Minh Châu không có tâm hồn nghệ sĩ đến vậy, cô chỉ cảm thấy anh rất tuấn tú, cực kỳ đẹp trai, đẹp đến mức làm người không rời mắt được. Cô cách cửa sổ vẫn nhìn, xe đã lái cách xa, mới cảm thấy buồn bực.
Vừa rồi nên chào hỏi một chứ
Lúc chú Lý lái xe đi qua anh, cô nên mở cửa xe xuống gọi anh thật to vẫy tay với anh, như vậy, ấn tượng của cô anh nhất định khắc sâu
Trình Nghiên Ninh sẽ không thích chị chứ?
Buổi tối, hơn 10 giờ.
Hai chị em nhà họ Chân cuối cùng cũng về đến nhà.