– 2
Tiếng cười của mấy chục người sau lưng không chút nào có thể ảnh hưởng đến cô, Chân Minh Châu quay người trở lại còn giống như là làm ảo thuật, từ trong túi quần móc ra một cái kẹo que, cô cứ đứng ngáng chân ngay cửa, một tay giơ lên kẹo que, một tay cầm bừng nước cam, bởi vì hơi thấp không thể không ngẩng đầu lên, cười híp mắt nói "Em có hai món này, anh dù sao cũng phải chọn một cái a?"
Trình Nghiễn Ninh gương mặt lãnh đạm, nhìn về phía bên trái của cô.
Chân Minh Châu nhanh chóng đứng thẳng, lưng tựa lên bên trái khung cửa, một lần nữa lại đưa tay chặn cửa, còn nghiêng đầu hướng anh le lưỡi làm một cái mặt quỷ.
Trình Nghiễn Ninh "..."
Anh nghĩ nghĩ, mở miệng nói "Chân Minh Châụ"
"Ở đây nha."
Trình Nghiễn Ninh gương mặt trước giờ chưa từng gợn sóng cuối cùng cũng xuất hiện thần sắc khuyên lơn cảnh cáo, anh nhìn đôi mắt trong veo của cô "Ngừng ngay cái trò nhàm chán của em đi."
"Được rồi." Chân Minh Châu sảng khoái lên tiếng, ngửa đầu nói, "Chỉ cần anh làm bạn trai của em."
"... Không thể nào."
Ba chữ này đã làm cho nụ cười trên mặt Chân Minh Châu có hơi giảm bớt, cô chính là không chớp mắt mà nhìn anh, đột nhiên nghe thấy bên cạnh truyền đến giọng nam trung niên "Cậu là học sinh Trình Nghiễn Ninh à?"
Trình Nghiễn Ninh quay đầu đi "Chú là?"
"Tôi là ba của Hạ Ngữ Băng, đặc biệt là vì chuyện tối ngày hôm qua mà tới."
Chuyện của Hạ Ngữ Băng toàn trường đều đã biết, nhưng bởi vì chân tướng có ẩn tình khác, ba mẹ của Hạ Ngữ Băng hôm qua đã cân nhắc qua tình huống của Trình Nghiễn Ninh, cũng đặc biệt tìm đến đây một lần, ý đồ chỉ cần nghĩ qua liền biết. Bất quá, ý đồ này Trình Nghiễn Ninh rất rõ ràng nhưng những người khác thì không biết gì cả, chỉ cho là ông ấy đặc biệt tới cảm ơn Trình Nghiễn Ninh thấy việc nghĩa xả thân cứu giúp.
Loại tình huống này, Chân Minh Châu cũng khá tinh mắt, con ngươi của cô hơi chuyển động, trực tiếp bước vào phòng học 12 1, đem nước cam cùng kẹo que bỏ trên bàn Trình Nghiễn Ninh.
Bên ngoài phòng học, cách đó không xa.
Hạ Ngữ Băng mắt thấy Chân Minh Châu đi vào rồi lại bước ra, xa xa nhìn mình một chút lại thu hồi ánh mắt đi khỏi phòng học, cắn chặt một môi, cúi đầu bước đi.
"Đó là bạn học của con à?" bên cạnh cô ta, là mẹ Hạ cùng đến hỏi.
Hạ Ngữ Băng "Ừm" một tiếng, không nói gì khác.
– 1
Trên mọi phương diện thì Hạ Ngữ Băng đều rất bình thường, từ nhỏ tính cách có chút nhát gan,bây giờ gặp loại sự tình này, ám ảnh trong lòng là chuyện tất nhiên không phải nói. Nếu như người con trai tối hôm qua căn bản không có chút khả năng nào, cha mẹ của cô ta buổi sáng hôm nay mang cô ta đi bệnh viện kiểm tra xong, cũng đã xác nhận cô ta không có mất đi trong sạch. Bây giờ, vợ chồng họ ghé qua đây một lần, trước tìm Trình Nghiễn Ninh cũng là vì chuyện lần này, thay đổi một chút nhận biết của anh về chuyện tối hôm qua.
Bỉ ổi cùng cưỡng gian, hai chuyện này suy xét kỹ lại, khác biệt rất lớn.
Trình Nghiễn Ninh loại học sinh này, trời sinh là có thể đạt được sự tin tưởng của phụ huynh và giáo viên. Cho nên ba của Hạ Ngữ Băng sau khi nhận được bảo đảm của anh đồng thởi bị từ chối tạ lễ thì trong cũng yên lòng đôi chút, vừa hướng phòng hiệu trưởng đi tới, vừa quay đầu nói với vợ và con gái "Nhìn con nhà người ta này, thật là khiến cho cha mẹ yên lòng.”
Hạ mẫu gật gật đầu, thấp giọng hỏi “Như vậy trực tiếp đi tìm hiệu trưởng, ông ấy có đồng ý không?"
Hạ Ngữ Băng là sau giờ tự học buổi tối trên đường về nhà cách tại nơi trường không xa bị tên vô lại khi dễ, việc xác định trách nhiệm cũng tương đối tế nhị. Trường học muốn chối bỏ trách nhiệm, phụ huynh lại không thuận theo, bất luận như thế nào cũng phải đòi một lời giải thích, hoặc là nói, bàn về một chút lợi ích.
Ba của Hạ Ngữ Băng là viên chức ở một xí nghiệp tầm trung bình thường, nửa đời người đều thất bại, mong muốn lớn nhất chính là con gái mình có thể hơn người. Giờ đây quay đầu lại nhìn bộ dạng khúm núm đi theo của Hạ Ngữ Băng, nhịn không được mà thở dài, dừng bước nói "Được rồi. Chuyện này một đứa trẻ như con cũng đừng nhúng tay vào, trở về phòng học đợi đi."
"... Ba." Sắc mặt của Hạ Ngữ Băng rất khó xử, vẫn còn chút khiếp sợ.
Cha Hạ chau mày nhìn cô ta, nhẫn nại nói "Không nói tới Trình Nghiễn Ninh nữa, cô bé vừa rồi, con có một chút hoạt bát lanh lẹ như con bé đo là ba đã A Di Đà Phật rồi. Lúc ở nhà đã nói như thế nào? Hôm nay con cứ lên lớp như mọi ngày, mọi người nhìn con không bị sao cả, tin đồn này rất nhanh sẽ qua thôi. Nếu con nghe lời mẹ con trốn ở nhà mấy ngày, sắp tời không biết là bị đồn thành cái dạng gì nữa, đến lúc đó con chỉ có nước ngồi khóc."
Hạ Ngữ Băng cắn cắn môi, không nói gì.
Hạ mẫu thở dài, an ủi cô ta "Liền nghe ba của con, trước trở về phòng học đi, mấy vết trầy cũng không có gì đáng ngại, nếu là có người hỏi con liền nói bị ngã trong lúc chạy, chờ mẹ và ba con gặp hiệu trưởng, con liền có thể đến lớp chọn học rồi."
"Con không muốn học lớp chọn." Giọng Hạ Ngữ Băng trầm thấp nói.
Học lớp chọn áp lực học tập rất lớn, thành tích của cô ta rất bình thường, lúc này lại đổi lớp, người sáng suốt vừa nhìn liền biết ba mẹ của cô ta tìm đến trường yêu cầu, rất mất mặt. Nhưng cô ta đối với ba mình cũng có chút e ngại, giọng nói nhỏ như tiếng muỗi kêu vậy, trực tiếp bị hai vơ chồng đang mang tâm sự mà không để ý đến.
Hạ mẫu liếc nhìn cô ta một cái, xoay người cất bước đuổi theo chồng hỏi " Lát hồi nói thế nào?"
“Cả ngày trên tin tức đều nói là sẽ giảm bớt, giờ tự học buổi tối vốn luôn tồn tại tranh luận" Hạ cha quay đầu nhìn vợ mình một chút, than thở nói, "Được rồi. Những chuyện này bà đừng quản, một hồi bà chỉ cần làm vẻ mặt đau khổ là được rồi. Con nó vốn là nhát gan, lần này đương nhiên là bị dọa sợ không nhẹ."
Hạ mẫu ồ một tiếng, cùng nhau đi ra phía xa kia.
Hạ Ngữ Băng chậm rãi trở về phòng học.
Tính tình của cô ta rất nhát gan, bình thường tại lớp học dường như không có cảm giác tồn tại, hôm qua vấn đề này vừa xảy ra, đột nhiên liền trở thành tiêu điểm chú ý của học sinh cả lớp. Chuông vào học còn chưa có vang, lớp 10 7 vốn là có chút ồn ào, lúc cô ta vừa bước chân vào lớp học, thế nhưng tất cả mọi người giống như đã bị ấn vào chốt mở, cùng nhau hướng cô ta mà nhìn.
Hạ Ngữ Băng lập tức tim đập nhanh hơn, cúi đầu càng thấp, trở về chỗ ngồi.
Chỗ ngồi của cô ta là ở tổ ba hàng thứ năm phía bên trái, cách một đường đi là chỗ An Doanh cùng Đặng Song Song ngồi. Đặng Song Song vốn là cúi đầu đọc tiểu thuyết, nhìn thấy cô ta tiến đến liền đem cuốn tiểu thuyết ngôn tình trong tay nhét vào hộc bàn, quay đầu hỏi "Cậu không sao chứ?"
Hạ Ngữ Băng lắc đầu, hướng cô cười một tiếng.
– 2
Cô ta cùng An Doanh, Đặng Song Song ở cấp hai chính là bạn học cùng lớp, sau khi lên lớp 10, Đặng Song Song cùng An Doanh ngồi cùng nhau, lại trực tiếp giúp cô ta giành lấy vị trí ngồi kế bên, cứ như vậy, nếu như An Doanh không rảnh cùng bạn của cô ấy cùng đi vệ sinh hoặc là lúc nghỉ giữa đi mua đồ ăn vặt, liền có cô ta thay thế. Mặc dù cô ta nhát gan tâm tư lại mẫn cảm, đối với vị trí "Bạn bè thay thế" này thì trong lòng cũng rõ, nhưng hết lần này tới lần khác, bất lực cự tuyệt.
Học sinh trung học, nhất là nữ sinh, đều là dạng này, làm gì cũng cần có người bạn.
An Doanh dung mạo xinh đẹp tính tình lại kiêu ngạo, cô ầy có đôi khi không tiếp xúc với ai mọi người cũng không quan tâm nhiều, nhưng nếu như giống cô ta dạng nữ sinh bình thường này, phần lớn sẽ khiến người khác lưu lại ấn tượng cô lập dễ bắt nạt.
Nghĩ đến điều này, Hạ Ngữ Băng vô thức nhìn về phía An Doanh.
Vô luận là An Doanh hay là Chân Minh Châu, đều để cô ta hâm mộ không cách nào hình dung.
Nhưng, bây giờ mắt cô ta liếc nhìn qua đó, lại phát hiện An Doanh đang dùng một loại ánh mắt cực kỳ hâm mộ ghen tỵ nhìn về hướng cách phía đó không xa.
Tổ một hàng thứ ba, Tống Tương Tương vẫn còn chưa tới. Tần Viễn ngồi trên ghế của cô ấy không biết đang cùng Chân Minh Châu nói cái gì, Chân Minh Châu phồng má hung tợn trừng mắt liếc cậu một cái, cậu ngược lại là vui vẻ cười, đưa tay qua, không nhẹ không nặng nắm chùm tóc đuôi ngựa của cô một cái.
"Tránh ra, tóc của lão tử đều rối hết rồi " Chân Minh Châu lập tức xù lông, hai con ngươi trừng trừng.
Cô có một đôi mắt rất to và đẹp, thanh tịnh, trong veo, hắc bạch phân minh, thật giống như là trân châu đen đã rơi vào bên trong khay bạch ngọc. Cặp mắt kia trừng lên đại khái là biểu thị ý tứ hung hãn đáng sợ, nhưng cả người cô nhìn qua kỳ thật càng ra nét đáng yêu, giống như một con mèo con bị chọc giận.
Tần Viễn nhéo mặt của cô một cái "Đường đường là con gái, hở một tí lại nói là lão tử, bạn học Chân Chân tật xấu này của cậu phải đổi nha, về sau văn minh một chút."
Chân Minh Châu miệng đầy lời thô tục Tần Viễn trước giờ không quản, bây giờ lại như là không coi ai ra gì nói lời như thế, trong ngữ điệu có sự cưng chiều, người sáng suốt xem xét liền hiểụ
Hết lần này tới lần khác, lại có thể loại không hiểu phong tình kia.
Chân Minh Châu giơ tay hất tay cậu ra "Cậu cút ra ngoài, đau chết rồi."
Hạ Ngữ Băng không chút nghi ngờ, chữ cút này nếu như là một học sinh khác trong lớp nói ra, Tần Viễn có thể trực tiếp một cước đem người kia đạp lăn trên mặt đất.
Đặc quyền được phép không giữ mồm giữ miệng trước mặt cậu, trải mắt mà nhìn, duy chỉ có Chân Minh Châụ
Tâm tư của Tần Viễn, bản thân mình có thể nhìn ra, An Doanh như vậy, đương nhiên càng có thể cảm nhận được. Hạ Ngữ Băng mắt thấy đôi môi của An Doanh có một chút bóng bóng, hậu tri hậu giác nghĩ Cho nên, An Doanh là thầm mến Tần Viễn. Cô ấy nhìn quá chuyên chú, đến mức không có nghe được, Đặng Song Song đã kêu cô ấy hai lần.
1
“Này, cậu đang nghĩ gì thế " Liên tiếp gọi hai lần đều không để ý tới, Đặng Song Song có chút buồn bực, giơ một cánh tay lên huơ huơ trước mắt Hạ Ngữ Băng.
Hạ Ngữ Băng lập tức hoàn hồn, cười nói "Không có gì."