⬅ Trước Tiếp ➡
"Đang mặc quần áo."
Mấy chữ rất tùy tiện này lại khiến cho Tống Tương Tương đỏ mặt, cầm điện thoại di động quấn quít một hồi lâu, cô giả bộ thoải mái nói "Đây là số điện thoại di động của bạn tôi, thật ra em cũng không có chuyện gì, chỉ là lần trước tách ra quá đột ngột, ngay cả số điện thoại của anh cũng quên hỏi."
"Vậy được, chờ một lát anh lưu lại ."
" Ừ, gặp lại saụ"
"Cúp máy đây."
Tống Tương Tương ôm điện thoại di động ngẩn người, cô có cảm giác tim mình đang đập rất kịch liệt.
Mấy câu nói, hơi thở và giọng nói của nam sinh cách chiếc điện thoại, tưởng tượng dáng vẻ nổi giận khi mới vừa tỉnh ngủ của anh ta, tất cả mọi thứ đều tựa như có một sức hấp dẫn trí mạng. Cô thử thăm dò đến gần đối phương hơn thì không nhịn được mà tự nói mình Xong rồi, cô xong rồi.
"Đại Ba "
"A " Tống Tương Tương thiếu chút nữa nhảy cẩn lên rồi, nghiêng đầu cho Chân Minh Châu sắc mặt buồn bực, vuốt ngực kêu lênm "Chân Chân cậu hù chết mình rồi "
Chân Minh Châu vô tội nhìn cô, chớp mắt cười nói "Cậu đang làm gì nha, mặt mày phơi phới."
Tống Tương Tương không nhịn được chia sẻ với cô "Gọi điện thoại cho Phan Dịch ."
"Mới vừa gọi cho anh ta hả?"
" Ừ." Tống Tương Tương gật đầu, đưa điện thoại di động cho cô, nhắc nhở nói, "Mình nói anh ấy lưu cái số này của cậu, có được không?"
"Được a." Chân Minh Châu tùy tiện gật đầu, đang muốn cất bộ điện thoại di động thì đột nhiên nhìn cô hỏi, "Cậu nói Trình Nghiễn Ninh có điện thoại di động hay không?"
1 Lúc nào cũng chào đón anh đến quấy rầy em nga
Nhất Trung có lệnh cấm học sinh mang theo điện thoại di động.
Mấy học sinh có gia cảnh tương đối khá giả giống như Chân Minh Châu , để cho gia đình tiện liên lạc thì cũng sẽ cho phép mang theo một cái điện thoại di động.
Tống Tương Tương không có điện thoại di động, cũng không biết được gia cảnh của Trình Nghiễn Ninh, suy nghĩ một lúc thì như có điều gì suy nghĩ nói "Chắc là có đi,mỗi học kỳ anh ấy đều nhận được học bổng hạng nhất, tự mua một chiếc điện thoại di động chỉ là chuyện nhỏ."
"Nói có lý."
Chân Minh Châu ôm chầm lấy cô hung hăng hôn một cái, mặt mày hớn hở đi vào nhà trọ.
Buổi chiều, trước giờ học.
Trình Nghiễn Ninh và Tiết Phi, khang kiến bình ba người cùng đi phòng học, xa xa nhìn thấy trên bậc thang có hai nữ sinh nhỏ nhắn đang đi qua đi lại.
Buổi chiều thứ hai , ánh mặt trời hình như cũng không tệ lắm.
Chân Minh Châu mặc môt chiếc áo đồng phục học sinh tay ngắn màu trắng cùng với một chiếc quần đồng phục học sinh màu xanh đậm , chấp hai tay ra sau lưng, dáng vẻ nhón chân đi qua lại đi lộ ra mấy phần khôn khéo điềm đạm hiếm thấy.
Tiết Phi ha ha cười một tiếng, quay sang nói với Khang Kiến Bình "Ê, biết điều đi, đừng làm kỳ đà cản mũi."
"Học trưởng "
Anh ta vừa dứt lời, Chân Minh Châu đã hào hứng chạy đến bên cạnh anh ta, ngưỡng mặt lên cười hì hì nói "Em đã chờ anh thật lâu rồi nha."
Tiết Phi ". . . what?"
Anh ta cảm thấy lỗ tai mình có vấn đề, Chân Minh Châu trước mắt lại lộ ra một nụ cười lớn hơn , vui vẻ hân hoan hỏi "Có thể nói chuyện một chút không a?"
"A?"
Đang lúc Tiết Phi vẫn còn ngây người, Trình Nghiễn Ninh ở bên cạnh đã cất bước đi.
Khang Kiến Bình nín cười nhìn anh ta một cái, cũng đi theo vào phòng học.
Mặt mày vị tiểu học muội ở trước mắt tràn đầy vẻ mong đợi, Tiết Phi phục hồi lại tinh thần, chỉ đành thở dài một tiếng, hỏi cô "Tìm anh có chuyện gì, nói đi?"
"Trình Nghiễn Ninh có điện thoại di động không?"
"Có a." Tiết Phi vừa dứt lời liền hối hận, cảnh giác hỏi, "Cậu muốn làm gì?"
"Còn có thể làm gì chứ, không phải chỉ muốn biết số điện thoại di động của anh ấy thôi sao?" Chân Minh Châu vô tội nhìn anh ta một cái, vẻ mặt bày ra biểu tình đương nhiên .
Tiết Phi bật cười "Vậy sao em không đi hỏi cậu ta?"
Chân Minh Châu dùng ánh mắt nhìn kẻ ngốc nhìn anh ta một cái "Van Anh cảm thấy anh ấy sẽ nói cho em biết hay sao?"
Tiết Phi ". . ."
Trình Nghiễn Ninh nhìn như ôn hòa lễ phép, nhưng thực ra lại lạnh lùng hời hợt tư trong xương, đừng nói là Chân Minh Châu, cho dù là bạn học nữ trong lớp cũng không ai biết số điện thoại của anh. Nếu không có sự đồng ý của anh, Tiết Phi đương nhiên không dám tùy tiện nói số điện thoại của anh ra ngoài rồi. Cho nên anh ta cực kỳ ngượng ngùng cười cười, trả lời "Vậy thì anh cũng không thể nói cho em biết được, không tốt lắm."
"Sao lại không tốt chứ? "
"Chính là không tốt nha." Tính tình của Tiết Phi tốt hơn Trình Nghiễn Ninh rất nhiều, vốn dĩ cũng rất có hảo cảm với cô, dù sao cách thời gian vào lớp vẫn còn sớm, thậm chí còn có thời gian nói đùa với cô.
Chân Minh Châu nhìn nụ cười thân thiện trên mặt anh ta, đột nhiên giơ tay dắt anh ta đi sang một bên.
"Ai ai ai, nam nữ khác biệt a, bạn học Chân , buông tay buông tay."
"Không buông, anh có nói hay không "
"Không thể nói a "
"Em mặc kệ, anh không nói hôm nay cũng đừng mong vào phòng học "
". . ."
Hai người ở bên ngoài phòng học lôi lôi kéo kéo một lúc lâu, Tiết Phi bị cô dây dưa quả thực đã hết cách, nghiêm mặt nói "Được được được, nói Nói còn không được sao? Sợ em rồi."
"Nói " Chân Minh Châu vẫn còn đang túm tay áo đồng phục học sinh của anh ta, rất cảnh giác.
Tiết Phi nhìn cô, bất đắc dĩ nói "Anh chỉ nói một lần, ha, em phải nhớ, không nhớ được thì cũng không thể trách tôi, được không?"
Con ngươi của Chân Minh Châu chuyển một vòng "Được, nói đi."
"Nghe cho kỹ." Tiết Phi vừa dứt lời, thật nhanh nói "133 3729 ."
Chân Minh Châu ". . ."
Tiết Phi nhìn dáng vẻ cau mày của cô thì thở phào nhẹ nhõm, tháo tay áo của mình ra, nghiêm trang nói "Anh đã nói rồi đó, không cho phép làm khó anh nữa."
2 Lúc nào cũng chào mừng anh đến quấy rầy em nga
Lời vừa dứt anh ta đã chạy thật nhanh vào phòng học.
Buổi tối, mười giờ rưỡi.
Chân Minh Châu cắn nắp bút ngồi ngẩn người ở trước bàn.
Lúc Tiết Phi đọc sô khẳng định là cố ý, tốc độ đọc rất nhanh, con số cuối cùng còn cắn chữ nghe không rõ, rõ ràng không muốn để cho cô nhớ được.
Đáng tiếc anh ta đã đánh giá thấp trí nhớ của Chân Minh Châu rồi.
⬅ Trước Tiếp ➡