Anh cầm lên nhìn thì thấy một tấm hình được gửi tới trướ, ngay sau đó là một câu nói "Có phải rất đáng yêu hay không , em gấp cho anh một chai có được không?"
Trình Nghiễn Ninh nhìn chằm chằm câu nói kia mấy giây rồi đặt điện thoại di động xuống.
Anh không trả lời, tâm tình chuẩn bị bài cho tiết học mới cũng bị ảnh hưởng, đang ngẩn người nhìn chằm chằm điện thoại di động thì Tiết Phi đột nhiên chạy đến bên cạnh anh hỏi "Cái bài này làm sao giải?"
Trình Nghiễn Ninh liếc mắt nhìn rồi kéo cái ghế nhích sang bên cạnh một chú, lấy bài của cậu ta qua.
Bài tập mà Tiết Phi hỏi chính là một đề hàm số rất phức tạp, bước giải tương đối rắc rối, Trình Nghiễn Ninh mới vừa ghi mấy công thức ở trên tờ giấy trắng thì chiếc điện thoại di động ở trên bàn lại đột nhiên vang lên.
Tiết Phi định lấy giúp anh, nhưng tay còn chưa chạm tới thì Trình Nghiễn Ninh đã tiện tay cầm lấy chiếc điện thoại của mình rồi, sau đó mặt không thay đổi nhét vào túi áo.
Tiết Phi hơi sợ run một chút, đang cảm thấy buồn bực lại đột nhiên bị chiếc đồng hồ đeo tay trên cổ tay anh hấp dẫn.
Trình Nghiễn Ninh có dáng dấp tốt, đây là điều toàn trường công nhận. Đừng nói mấy tiểu nữ sinh kia si mê , ngay cả bọn nam sinh như anh ta sống chung lâu cũng không tránh khỏi bị khí chất của anh thu phục, hoàn toàn không dám ở trước mặt anh nói hoặc làm trò đùa quá đáng gì.
Anh ta luôn cảm thấy mặc dù tuổi tác của người này không chênh lệch với tuổi của bọn họ lắm, nhưng cách đối đãi xử sự với người khác lại thành thục đúng mực hơn nhiều so với bạn bè cùng lứa tuổi, có lúc cũng rất lạnh lùng, nhưng sự lạnh lùng này lại không làm người ta ghét, ngược lại làm cho anh càng thêm cao quý mê người.
Chiếc đồng hồ kia vừa nhìn đã biết không rẻ rồi.
Khu nhà trọ tập thể ở Nhất Trung đến mười hai giờ khuya phải tắt đèn.
Mười một giờ năm mươi, Trình Nghiễn Ninh thu thập sách vỡ trên bàn , rửa mặt xong thì nằm lên giường, nhìn lên trần nhà thầm thở dài một tiếng, anh cầm điện thoại di động lên nhìn.
"Anh không trả lời, vậy em sẽ coi như anh đã đồng ý rồi đó."
Đây là cách nói chuyện điển hình của Chân Minh Châụ
"Đừng làm những chuyện phí công nannan" Sau khi gõ xong mấy câu trả lời này này thì một hồi lâu anh lại mặt không thay đổi xóa hết toàn bộ.
"Ba "
Cái đèn ở đỉnh đầu đột nhiên tắt, phòng trọ chìm vào bóng tối.
Trình Nghiễn Ninh nhắm mắt lại, trước mắt liền xuất hiện một đôi con ngươi sáng ngời, tiểu nha đầu không biết nông sâu, ánh mắt nóng bỏng nhìn anh, càn rỡ lại linh động.
Đúng rồi, cô gái nọ chính là như vậy, to gan lỗ mãng, hồn nhiên ngây thơ, lại còn rất sạch sẽ.
Khiến cho anh...
Vừa muốn cất giấu như vật quý, lại vừa muốn hủy diệt.
1 Chắc chắn anh cũng thích em
Thời gian một tuần chớp mắt trôi qua.
Thư hai ngày mười sáu tháng mười, thời gian đọc sớm.
Trong phòng học lớp mười hai ban một , mười mấy người đang ngồi rầm rì đọc sách buổi sáng thì nghe thấy từ cửa sổ truyền tới hai tiếng gõ "Cốc cốc" truyền tới.
Mọi người ghé mắt nhìn cô gái đang vẫy tay cười cười ở bên ngoài cửa sổ.
Chân Minh Châu có khoảng chừng một tuần không đến quấy rầy Trình Nghiễn Ninh, bọn học sinh lớp mười hai ban một còn tưởng rằng cô đã lặng lẽ rút quân, mà hiện giờ lại đột nhiên nhìn thấy mặt mày cô vui vẻ ngời ngờ, vì vậy có vài người cảm thấy khó hiểu, theo bản năng nhìn cô thêm vài lần.
Hơn nữa có lẽ là bởi vì hôm nay Chân Minh Châu lại quy quy củ củ mặc áo khoác đồng phục học sinh màu lam trắng xen kẻ.
Nói thật ra thì đồng phục học sinh của Nhất Trung rất xấụ
Nhưng cũng không ngăn được vài người có dáng dấp đẹp mắt, vì vậy cho dù mặc cái bao bố cũng sẽ tỏa ra khí chất phi phàm, lớp trưởng của bọn họ là một trong những tài năng xuất chúng của đám nam sinh, còn trong đám nữ sinh thì. . . Lúc trước còn chưa chú ý đến Chân Minh Châu, Chân Minh Hinh trong lớp bọn họ thường xuyên được nam sinh để mắt tới, nhưng khi em gái xuất hiện thì người chị hình như kém hơn một chút.
Tướng mạo của Chân Minh Hinh vẫn là điềm đạm nhu nhược, khi mặc đồng phục học sinh đương nhiên cũng lộ ra vẻ mềm mại nhỏ nhắn. Nhưng loại khí chất này nhìn quen thì cũng chỉ như vậy. Ngược lại là Chân Minh Châu này, nhìn qua thì thần thái vĩnh viễn luôn là một bộ dạng phấn chấn thích giương nanh múa vuốt, khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo kia thật giống như có thể sáng lên, đi đến đâu cũng sẽ thu hút được sự chú ý của người khac strước tiên.
Hôm nay hiếm khi thấy cô mặc đồng phục học sinh kiểu vào xuân thu , hai bên trán một ít mồ hôi, chùm đuôi ngựa đơn giản thoải máu được buộc ở sau ót, cách cửa sổ cong cong ánh mắt cười một tiếng lộ ra hàm răng trắng noãn thẳng tắp đều đặn,lanh lợi tinh ranh khiến cho trái tim người cũng mềm dần.
Cũng chỉ lớp trưởng của bọn họ là lạnh lùng đến không hợp tình hợp lý mà thôi.
Ánh mắt nhìn vào gò má của không có biểu cảm gì của Trình Nghiễn Ninh, ở trong lòng của mấy nam sinh đều than thở một tiếng, lắc đầu một cái rồi tiếp tục đọc sách.
Chân Minh Châu đi vào phòng học.
Bạn ngồi cùng bàn với Trình Nghiễn Ninh không có ở đây, cô thuận thế ngồi ở trên ghế của người ta, nhất tay móc ta một cái bình thủy tinh có chứa các ngôi sao nhỏ đặt ở chính giữa hai cái bàn.
Ánh mắt của Trình Nghiễn Ninh vẫn rơi vào trong quyển sách tiếng Anh đã mở ra, hoàn toàn không để ý tới cô.
" Nènannan "
Chân Minh Châu đâm đâm cánh tay anh.
Trình Nghiễn Ninh nghiêng đầu nhìn cô một cái, môi mỏng con lên "Đem đi đi."
"Không được, anh đã đồng ý rồi mà." Mặt của Chân minh hiện đầy vẻ bất mãn nhìn anh, nhắc nhở nói, "Lúc em hỏi anh thì anh lại không trả lời tin nhắn của em."
Trình Nghiễn Ninh cũng không nhận lấy, lạnh nhạt nói "Tôi đã từng nói không có hứng thú với những thứ này ."
"Hứng thú cũng có thể tạo ra mà."
Cô ra vẻ thông thạo, Trình Nghiễn Ninh lại không nói gì.
Chân Minh Châu có chút thất bại.
Trên đời này sao lại có người lạnh băng khó khắn như vậy chứ
Cô tức giận suy nghĩ, ngước mắt lên thì đúng lúc nhìn thấy nam sinh hơi mím mím môi, tò mò hỏi "Lúc anh đi học cũng không lên tiếng như vậy sao?"
Cái vấn đề này Trình Nghiễn Ninh vẫn không trả lời cô.
Chân Minh Châu tức giận, chìa tay định chọt chọt vào eo của anh, nhưng thật không ngờ hai mắt của Trình Nghiễn Ninh lại giống như cũng mọc ở eo, lúc cô chìa tay ra thì đã dùng một nắm chặc tay cô, lực đạo rất lớn, khiến cho cô không thể động đậy.
Tay của anh không thể nghi ngờ là đẹp mắt, lòng bàn tay rộng lớn, đốt ngón tay thon dài, xúc cảm lạnh buốt, rất giống tay của nghệ thuật gia.
Nhưng lúc này Chân Minh Châu hoàn toàn không có tâm tình thưởng thức tay của anh.
Rất đaụ
2 Chắc chắn anh cũng thích em
Cô có thể cảm giác được nam sinh này căn bản không muốn nói chuyện tình cảm.
Bàn tay nhỏ bé của Chân Minh Châu nhúc nhích hai cái cũng không được, một bụng ủy khuất đột nhiên xông lên, uất ức nhìn anh ba ba nói "Anh làm em đau quá à nannan "
Cô ở bên cạnh anh cho tới bây giờ vẫn không có nói chuyện đàng hoàng, giọng nói ngọt ngào lại cuốn hút người khác.
"Chưa thấy ai mặt dày như vậy cô." Trình Nghiễn Ninh buông tay cô ra, lãnh đạm nói.
Chân Minh Châu rũ đầu nhỏ xuống xoa tay mình hai cái , chép miệng giơ tay lên cho anh nhìn "Ưm, đỏ hết rồi."
Cô từ nhỏ đã sống trong nhung lụa, bài tập cũng rất ít khi viết, một đôi tay trắng nõn mịn màng, năm ngón tay dài nhọn mềm mại xinh đẹp, nâng mặt lên, đôi môi nhỏ nhắn mà phấn nộn trề ra, giống như hai cánh hoa nhỏ, thật sự rất ứng với một câu trong thơ cổ "Ngón trắng như hành bóc, Miệng đỏ tựa chu đan.. "
Trích trong " Tiêu Trọng Khanh thê Đoạn thứ hai", Nguyên văn Chỉ như tước thông căn, Khẩu như hàm chu đan.