Nam sinh mới vừa nói chuyện lúc nảy ranh mãnh cười một tiếng, có ý mờ ám nói "Đập trúng hoa khôi lớp người ta, không phải nên bày tỏ một chút hay sao?"
Trong lời này có pha lẫn ý không đứng đắn khiến cho mấy nam sinh ban một sửng sốt một chút, có hơi cau mày khó chịụ
Theo như quy luật của thời khóa biểu, nhiều lắm chỉ ba lớp trong các lớp cùng khối có thể học chung tiết thể dục với nhau, trước đó Tiết Phi thường xuyên liên lạc với mấy nam sinh này sau giờ học cùng chơi bóng rỗ với anh ta, nhưng cũng không phải là học sinh trọng điểm của khối, mà là mấy thể dục sinh trong lớp phổ thông .
Thể dục sinh thi vào lớp văn hóa của trường đại học với số điểm rất thấp, về mặt thành tích đương nhiên không cách nào so sánh được với bọn họ rồi.
Còn những mặt khác, lúc trước anh ta cũng không quan tâm đến.
Học cùng một lớp, Chân Minh Hinh lại là ủy viên học tập của lớp bọn họ, cứ bị nghị luận như vậy ở sau lưng đương nhiên sẽ khiến cho đội ngũ bọn họ cảm thấy rất mất mặt, Tiết Phi đang muốn nhắc nhở thì lại nghe thấy nam sinh kia nói "Cái loại cô em mềm mại này khi làm sẽ rất có hứng nha."
". . ."
Câu nói này khiến cho mấy học bá phải trợn to mắt.
Là một học bá trong toán học như Tiết Phi thì sẽ vô cùng hướng ngoại, nhưng nghe vậy mặt cũng xanh lại , bất mãn nói "Phùng Khoan cậu nói cái gì vậy?"
Nam sinh thô bỉ nhìn anh ta một cái, cười lên nói "Sao vậy, nói chuyện phiếm cũng không được sao?"
"Chỉ có cậu mới nói chuyện phiếm như vậy "
Phùng Khoan xì cười nhìn anh ta, đưa tay chỉ chỉ Trình Nghiễn Ninh "Em rể của người ta cũng chưa lên tiếng đâu, cậu gấp cái gì "
Em rể?
Cả đám kinh ngạc nhìn về phía Trình Nghiễn Ninh, nhất thời nhớ lại những chuyện náo nhiệt vừa xảy ra mấy ngày qua trong trường học.
Trình Nghiễn Ninh mặt không thay đổi nhìn anh ta một cái, cũng không để ý tới.
Phùng Khoan là đại biểu cho thể dục sinh , thành tích chơi bóng cũng rất khá, vốn cũng được coi là nhân vật quan trọng số một trong trường học , nhưng khi gặp được cái lớp này và Trình Nghiễn Ninh thì hoàn toàn bị cái tên giáo thảo cấp học bá này đánh bẹp, đừng nhắc tới có bao nhiêu bực tức.
Nhất là đám nữ sinh kia, ồn ào ồn ào rêu rao, la hét đến đầu anh ta muốn nổ tung.
Mà lúc này mắt thấy Trình Nghiễn Ninh bị chế nhạo cũng không lên tiếng, trong lòng của anh ta khó tránh sinh ra hai phần sảng khoái, cong môi nói tiếp "Nhưng mà cái loại con gái nhu nhu nhược nhược này ngủ nhiều cũng như vậy, ngược lại là cái cô em năm nhất kia, sức sống bắn ra bốn phía, như vậy mới có hứng thú nha."
Lời này đến Tiết Phi cũng nghe không nổi nữa, cắn răng trợn mắt nhìn anh ta.
Mấy nam sinh chung quanh cũng đều cúi đầu tức đến nở nụ cười.
Phùng Khoan giống như đang nói cho ai đó nghe, bày ra một bộ dạng người từng trải nói "Mới vừa rồi tôi cũng quan sát qua rồi, cái mông của em gái càng vểnh hơn cô chị, hai chân vừa dài vừa thẳng, đoán chừng còn là một con chim non nha, cũng đã đưa lên tới cửa của giáo thảo người ta nannan a nannan "
Anh ta còn chưa nói xong thì đã la to một tiếng, cả người bị một cước đá ra xa ba thước.
1 Học thần bùng nổ
Biến cố xảy ra, mấy người bên cạnh hoàn toàn vẫn chưa lấy lại được tinh thần, chỉ thấy Trình Nghiễn Ninh nhanh chóng đi tới mấy bước, cúi người xách cổ áo của Phùng Khoan đang còn mê mang lên, phanh một tiếng quăng lên tấm lưới trên lan can, lấn thân đi sang hỏi "Con mẹ mày có dám nói lại lần nữa không ?"
"Fuck mẹ mày nannan a nannan "
Lại một tiếng kêu thảm thiết vang lên trong sân vận động.
Mấy người ở chung quanh phục hồi tinh thần lại thì nhìn thấy thể dục sinh luôn luôn phách lối đang bị Trình học thần siết cổ áo đánh đến a a a kêu loạn đá chân múa quyền chửi tục.
"Hey hey hey "
"A Ninh "
"Được rồi được rồi "
Trong bụng run một hồi, cả đám vội vàng nhào qua can ngăn.
Lúc nãy Phùng Khoan không biết giữ mồm chính là vì nghĩ loại học sinh giỏi như Trình Nghiễn Ninh sẽ không nổi giận, sao có thể ngờ rằng người này chẳng những nổi giận mà còn ra tay không chút lưu tình, một cước lúc nãy thiếu chút nữa đã đạp bể lồng ngực của anh ta rồi.
Loại chuyện mất mặt này mà còn nhịn được thì có gì không nhịn được nữa chứ
Toàn bộ nam sinh của hai lớp đi qua ngăn cản cũng không có ích gì, đang hỗn chiến thì xa xa truyền tới một tiếng " Quétnannan "
"Mấy người các cậu đang làm gì đó "
Thầy thể dục nghiêm khắc quát mắng xong rồi thổi còi nhanh chóng chạy tới.
Tại phòng làm việc của chính giáo.
Mấy giáo viên liếc bảy tám nam sinh cao lớn một cái, sắc mặt phải nói cực kỳ nặng nề.
Đám học sinh gương mẫu tụ tập đánh nhau, cái này mà làm lớn chuyện ra thì trường học cũng không còn mặt mũi, cho nên Diêm Chính luôn thích lớn giọng giáo huấn người khác cũng bất thường không giáo huấn ở bên ngoài , mà kể cả mấy vị giáo viên khác cũng đều như vậy, lôi bọn họ vào phòng làm việc rồi mới từ từ vặn hỏi.
"Ai tới nói cho tôi nghe đây là chuyện gì " Sau một hồi lâu, Diêm Chính lớn tiếng hỏi.
Phòng làm việc yên lặng mấy giây.
Phùng Khoan nín giận nhìn Trình Nghiễn Ninh một cái rồi nói "Chơi bóng rỗ xong đang nói chuyện phiếm ở bên cạnh thì đột nhiên cậu ta lại ra tay đánh em."
"Cái gì?"
Phùng Khoan ngước mắt lên, tiếp tục nói "Là Trình Nghiễn Ninh ra tay trước."
Diêm Chính xuy một tiếng, lạnh mặt hỏi ngược lại "Trình Nghiễn Ninh ra tay trước?"
Phùng Khoan khó hiểu trả lời " Đúng vậy."
"Tại sao ra tay?" Diêm Chính dựa người ra phía sau, dáng vẻ buông lỏng, ánh mắt lại quan sát kỹ càng.
Trình Nghiễn Ninh ra tay đánh người, đây chẳng phải là một chuyện cười sao?
Lời này đừng nói anh ta không tin, ngay cả hai thầy thể dục dạy thế ở bên cạnh cũng đều không tin, một người trong đó lúc bình thường cũng mang thể dục sinh đi huấn luyện liền nhấc chân đạp Phùng Khoan một cước, xụ mặt nói "Người ta ra tay đánh em, sao người ta lại không đánh tôi hả "
". . ."
Không ai nói chuyện, mấy nam sinh ban một càng cúi đầu thấp hơn, cố gắng chịu đựng không dám cười.
Lớp trưởng của bọn họ đánh người thế nào?
Đánh chính là cậu ta
Ai bảo miệng cậu ta thối
Liên tưởng tới lúc ở sân vận động, bọn họ một chút cũng không cảm thấy Trình Nghiễn Ninh quá đáng, chỉ cảm thấy cực kỳ soái.
Phòng làm việc im lặng một cách quỷ dị, Diêm Chính đột nhiên lên tiếng "Trình Nghiễn Ninh, em nói đi."
"Là em ra tay trước." Trình Nghiễn Ninh lạnh nhạt nói, lúc ngước mắt nhìn lên thì Diêm Chính lại nhìn vào khóe môi của anh, khóe môi của anh bị Phùng Khoan đánh một quyền nên đã bị rách ra, còn lưu lại vết máụ
Gương mặt khiến cho người vui cảnh đẹp như vậy , mà khóe miệng lại bị đánh bầm
Diêm Chính giơ tay ném một quyển sách về phía Phùng Khoan, nghiêm nghị quát lên "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì "
Trưởng khoa là chính giáo đỉnh đỉnh đại danh trong trường học , một khi thầy ấy nổi giận lên thì vẫn đủ khiến cho người khác khiếp sợ, Tiết Phi theo bản năng lui về sau một bước, chủ động mở miệng nói "Phùng Khoan làm nhục nữ sinh của lớp chúng em , dùng từ rất khó nghe, lớp trưởng dạy dỗ cậu ta hai cái coi như là đã nhẹ lắm rồi."
Lời này vừa nói ra, mấy giáo viên nhất thời hiểu rõ, sắc mặt cũng càng khó coi hơn.
Những nam sinh trong thời kỳ thanh xuân này, bình thường chỉ thích tuỳ tiện bình phẩm hoặc âm thầm tương tư hoặc nói mấy câu thô tục về những nữ sinh có dáng dấp đẹp mắt, mấy tiết mục sẽ không thể thiếu trong quá trình trưởng thành của bọn họ.
Bọn Phùng Khoan vốn chỉ học ở lớp phổ thông, thành tích không tốt con người cũng vô lại, tu dưỡng phẩm đức dĩ nhiên không cách nào so sánh với học sinh lớp trọng điểm rồi. Có thể khiến Trình Nghiễn Ninh phát cáu đến mức đanh nhau thì có thể tưởng tượng được chuyện này đã quá đáng đến trình độ nào rồi