⬅ Trước Tiếp ➡
Anh ta có khuôn mặt tuấn tú hiền hậu, là người có tính tình tốt nhất trong số bọn họ, rất ít khi bày ra vẻ mặt như vậy.
Hoắc Diễn Chiêu nhìn về phía anh ta, định cùng anh ta bình luận vài câu, không ngờ lại nhìn thấy bộ dạng như thế của anh ta.
Hoắc Diễn Chiêu kinh ngạc mở to hai mắt.
Đột nhiên, Vân Thâm Hàn nâng ly lên, uống một hơi cạn sạch ly cocktail mới khôi phục lại vẻ bình tĩnh.
Bọn họ muốn rời đi. Anh ta nhẹ giọng.
Lúc này Hoắc Diễn Chiêu mới đưa mắt nhìn về phía hai người. Quả nhiên, Hách Kính Nghiêu cầm tay Tô Chỉ Hề, đi về phía cửa ra vào.
Haiz, vội vàng như vậy. Hoắc Diễn Huy đang nhìn say sưa, thấy thế rất bất mãn.
Anh ta có thể lý giải vì sao Hách Kính Nghiêu vội vã như vậy, nhưng cũng đã dẫn người đến đây rồi, không giới thiệu với bọn họ một chút không phải rất quá đáng sao? Thậm chí mời đến cũng không nói cứ thế đưa người ta đi!
Thật quá đáng! Cái này gọi là trọng sắc khinh bạn!
Hoắc Diễn Huy mạo hiểm, mặc kệ sau này sẽ bị Hách Kính Nghiêu trả thù, đứng lên định ngăn bọn họ lại, lại bị anh trai ngáng chân, thiếu chút nữa ngã sấp xuống.
Anh ta trợn mắt nhìn Hoắc Diễn Chiêu: Ngăn cản làm gì? Chẳng lẽ anh không muốn biết rõ hơn về cô gái kia sao?
Không cần, chắc chắn Thâm Hàn biết, hơn nữa còn không xa lạ gì. Hoắc Diễn Chiêu để cái ly lên trên bàn, chăm chú nhìn Vân Thâm Hàn, Đúng không?
Hoắc Diễn Huy cảm giác không khí trở nên nhạy cảm, lập tức ngậm miệng lại.
Cuối cùng Vân Thâm Hàn cũng mở miệng: Cô bé này là một người em cùng trường với Tuyết Phi, lúc trước cô ấy muốn kiếm việc làm, Tuyết Phi giới thiệu cô ấy đến chỗ này của tôi. Tuyết Phi nói, đó là một cô gái tốt, không cho tôi có ý nghĩ gì sai trái với cô ấy. Cho nên tôi không có bất kỳ hành động nào.
Tô Chỉ Hề khiến cho anh ta động lòng, nhưng cô không phải là người anh ta có thể tùy tiện trêu chọc, cho nên, anh ta chỉ âm thầm quan tâm cô, nhưng chưa bao giờ biểu đạt ra tâm tư của mình.
Hoắc Diễn Chiêu nhìn anh ta thật sâu: Nhưng bây giờ, cô ấy đã là người phụ nữ của Kính Nghiêu.
Giọng nói của Vân Thâm Hàn hơi khàn: Tôi biết rõ.
Nếu như trên thế giới này, Tô Chỉ Hề là người phụ nữ duy nhất có thể tiếp xúc được với Hách Kính Nghiêu, như vậy, đừng nói dù chỉ thầm thương cô, mà ngay cả khi Tô Chỉ Hề đã là người của anh ta, chưa chắc anh ta đã kiên trì tới cùng.
Ý của Hoắc Diễn Chiêu, anh ta càng hiểu rõ hơn, cho nên, anh ta sẽ đem cái tình cảm ấy vùi thật sâu dưới đáy lòng.
Chẳng qua...Cứ nghĩ rằng bản thân chỉ thích cô một chút, nhưng khi biết được anh ta không còn cơ hội có được cô nữa rồi, lại trở thành cảm giác cực kì chua xót và hối hận.
Vân Thâm Hàn nở nụ cười tự giễu.
**********
Nửa giờ sau, Tô Chỉ Hề mới biết được cái gọi là bên cạnh là một quán rượu bên cạnh quán bar Tứ Quý!
⬅ Trước Tiếp ➡