⬅ Trước Tiếp ➡
Là Đoàn Hồng Huyên người tiếp quản đã xoay chuyển tình thế, không những giúp Đoàn Thị vượt qua cơn khủng hoảng, mà nội trong ba năm đã đem Đoàn Thị đi lên, cho nên hiện tại đã ngồi ở vị trí của tập đoàn đứng đầu châu Á.
Có điều nhìn bộ dạng nghiêm túc của hắn, Ngải Tử Lam bất giác nhướn mày: chẳng lẽ thật là nụ hôn đầu của hắn, hơn nữa hắn vì chuyện này mà muốn kết hôn với cô?
Không đúng, vừa rồi lại không phải cô tự nguyện.
Cô bất giác quan sát kỹ người đàn ông trước mắt đánh giá, mũi hắn rất cao, môi mỏng lãnh tình, từ trên khuôn mặt gần như hoàn mỹ kia di chuyển xuống, xương đòn tinh tế hiện ra qua lớp áo sơ mi mà hắn đã cởi bỏ hai nút, đến bộ ngực rắn chắc rồi lại đến hai chân dài thẳng tắp…..
Đoàn Hồng Huyên không nhịn nổi cúi xuống, sát lại gần, nhíu mày nhìn chằm chằm cô một cách khó hiểu.
“Cô ngắm đủ chưa?”
Khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn của Ngải Tử Lam ửng hồng, nhanh chóng thu hồi lại ánh mắt, ngồi thẳng người lên.
Đoàn Hồng Huyên thấy cô nhanh chóng trở lại vẻ nghiêm trang, hơi nghiêng đầu: “Thế nào, cô Ngải, ngắm lâu như vậy có cảm tưởng gì không?”
Ngải Tử Lam bị lời này làm cho sặc, nhưng vẫn cố gắng duy trì bộ dáng bình tĩnh.
“Không gì. Chỉ cảm thấy, người hoàn mỹ như Đoạn tổng, sao lại để ý đến tôi?”
“Cái này sao” Đoàn Hồng Huyên thẳng người lên, nghiêng đầu qua, một tay chống cằm, nhìn ra ngoài cửa sổ: “Cô Ngải thật ra rất đẹp.”
Rõ ràng là biểu cảm rất bảnh, Ngải Tử Lam lại mơ hồ thấy trên mặt hắn toát ra vẻ không được tự nhiên cho lắm.
Ngải Tử Lam cho rằng mình đã nhìn nhầm rồi, nghe nhầm rồi, mãi đến khi lời nói của Đoàn Hồng Huyên truyền vào tai.
“Nếu cô Ngải lo lắng tôi bận công việc , không có thời gian bên cô, vậy không cần thiết đâu. Hiện tại tình hình Đoàn Thị không giống như trước nữa, tôi hoàn toàn có đủ thời gian, bên cạnh người vợ của mình.”
Khi hắn nói những lời này trông rất là nghiêm túc, trong giọng nói trầm ấm kia thậm chí còn toát ra một sự dịu dàng.
Ngải Tử Lam vì hai chữ “người vợ”du dương kia mà tim đập nhanh thêm.
Nhưng rất nhanh, cô lại bình tĩnh trở lại.
Bọn họ mới chỉ vừa gặp nhau, hắn liền cầu hôn với cô, nghĩ kỹ ra thì trong việc này có nhiều điều không được hợp lý. Người khác còn được, nhưng hắn, đường đường là một Đoàn Hồng Huyên nổi tiếng, vua kim cương cao cấp nhất cả nước, không biết có bao nhiêu thiếu nữ muốn gả cho hắn.
“Anh Đoàn, anh đừng lấy tôi ra làm trò vui.” 
Sau khi nghĩ kĩ, 
Cô nhàn nhạt nói: “Nếu tôi nhớ không nhầm, hôm nay cũng không phải ngày cá tháng Tư.”
“Sao cơ, cô thấy tôi không vừa mắt?” Đoàn Hồng Huyên nhanh chóng ngắt lời cô, nghiêm túc nói: “Cô chưa hài lòng chỗ nào ở tôi, cứ nói ra đi.”
Ngải Tử Lam không nói gì nhìn hắn.
Bất luận là về tướng mạo hay quyền thế, hắn đều xứng không có gì phải phàn nàn.
Nhưng nhìn ánh mắt nghiêm túc mà mạnh mẽ của hắn, cô không thể không lên tiếng giải thích: “Anh Đoàn rất hoàn hảo, chỉ là tôi nghĩ tôi bây giờ không thích hợp để kết hôn.”
8.2: Hắn nói những chuyện này làm gì
Cô còn có rất nhiều việc quan trọng phải làm.
Cô phải nhanh chóng tốt nghiệp, kiếm tiền, đối với sự qua đời của mẹ, trong lòng cô vẫn luôn hoài nghi, hoài nghi không biết có phải mẹ kế đã giở trò quỷ gì không.
Bà ngoại trước lúc ra đi, còn kéo tay cô, nhắc cô tiếp tục điều tra nguyên nhân cái chết của mẹ.
Trước khi những chuyện này làm xong, cô không có thời gian cũng như tâm trạng để mà yêu hay kết hôn.
Nghe vậy, Đoàn Hồng Huyên im lặng một hồi.
Trong sự im lặng dị thường, tim Ngải Tử Lam bất an vô cớ, thầm cắn cắn môi, “Anh Đoạn nếu không còn chuyện gì khác, vậy tôi xin đi trước.”
Cô nghĩ trước khi Đoàn Hồng Huyên nổi giận, tốt nhất nên sớm rời khỏi nơi này.
“Cô Ngải.” Đoàn Hồng Huyên trầm giọng kêu cô.
Nằm ngoài dự liệu của cô, hắn không hề tức giận, ngược lại rất là bình tĩnh nhìn cô: “Suy nghĩ của cô tôi có thể hiểu. Nhưng,”
Tim cô nghẹn tới cổ họng.
“Nếu sau khi kết hôn có thêm một người giúp cô chia sẻ buồn lo, nguyện vì cô làm tất cả, cô có muốn suy nghĩ lại chút không?”
Hắn nói cái gì
Ngải Tử Lam trong nháy mắt ngây ra, ngước mắt nhìn, từ đôi mắt sâu thẳm của hắn, lại thấy mơ hồ có chút nhu tình, tim cô đã bị người khác làm cho khẽ xao động rồi.
Cô trước giờ chưa từng nghe qua ai nói, rằng muốn giúp cô chia sẻ nỗi buồn lo, nguyện làm tất cả vì cô.
Từ đó đến giờ, tất cả những nỗi đau khổ, đều là một mình cô âm thầm chịu đựng.
Nước mắt, không kìm nén được trào lên nơi khóe mắt.
Hắn đưa tay, ngón tay thon dài, nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt nơi khóe mi kia: “Đừng khóc.”
Giọt nước mắt lóng lánh kia, hắn nhìn thấy mà tim nhói đau, giờ phút này, hắn quyết định, bất luận như thế nào cũng phải bảo vệ người con gái bị người nhà tìm mọi cách chèn ép này.
⬅ Trước Tiếp ➡