⬅ Trước Tiếp ➡
Đột nhiên một cỗ sát khí dâng lên trong lòng, Đoàn Hồng Huyên nắm chặt bàn tay.
Hắn tuyệt sẽ không để chuyện như vậy lần nữa xảy ra. Phải mau chóng đưa Tử Lam rời khỏi Ngải gia.
Còn người của Ngải gia, sau này tốt nhất là an phận chút đi, bằng không bọn họ sẽ được nếm uy lực của tập đoàn Đoàn Thị.
“Đoàn tổng, mời bên này.”
Người của cục Dân Chính sớm đã nhận được tin tức, cung kính đợi ở một bên, không dám ngẩng đầu nhìn kỹ, mặc cho bọn họ rất là hiếu kỳ về người con gái mà Đoàn Hồng Huyên ôm chặt lấy kia.
Đang khi bọn họ trong điện thoại nghe Đoàn Hồng Huyên nói bốn chữ “đăng ký kết hôn”, đã dọa cho người phụ trách cục Dân Chính sợ rồi, lắp ba lắp bắp xác nhận lại một lần mới dám tin, vội vàng sắp xếp người làm công tác đăng ký kết hôn vào chỗ chờ.
Ai mà ngờ được nhân vật Đoàn Hồng Huyên của s thị, tiền tài quyền thế ngập trời, tiếng tăm lừng lẫy, cư nhiên lại chọn kết hôn ở thời điểm trẻ tuổi như vậy, là người con gái ưu tú nào đã lọt vào mắt xanh của anh ta.
Thủ tục đăng ký kết hôn không hề phức tạp, huống hồ người mà họ phục vụ lại là Đoàn Hồng Huyên đang lạnh lùng ngồi trước mặt, ai dám chậm trễ hoặc để xảy ra chút sai sót chứ.
“Cô Ngải Tử Lam, cô có bằng lòng làm vợ hợp pháp của anh Đoàn Hồng Huyên đây không?” Bên tai đột nhiên vang lên câu hỏi của người nhân viên.
Ngải Tử Lam trong lòng bất giác nổi lên chút gợn sóng. Không ngờ thật sự đã đi tới bước này rồi. Hoảng hốt từ trong mộng bừng tỉnh.
Cô thật sự muốn đem cả cuộc đời mình giao phó cho một người đàn ông mới lần đầu tiên gặp mặt, hơn nữa hắn còn là một người đàn ông hoàn hảo như vậy, thậm chí khi biết được mục đích của cô không đơn thuần, lại còn dưới tình huống không thích hắn, vẫn muốn cưới cô.
Cô có tài tức gì có tư cách gì mà từ chối chứ.
Mà người đàn ông bên cạnh lại chỉ im lặng nhìn cô, lẳng lặng chờ đợi câu trả lời của cô.
Giống như là, hắn sớm đã biết, cô chỉ có một câu trả lời kia, cũng chỉ có thể có câu trả lời đó, không có câu trả lời khác.
“Tôi đồng ý.” Không chần chừ hay do dự quá lâu, Ngải Tử Lam dịu dàng mà kiên định thốt ra ba chữ.
Đúng vậy, cô muốn gả cho hắn. Hắn là người đầu tiên nói với cô, muốn chia sẻ nỗi đau khổ với cô, cho dù… cho dù ngày sau hắn có hối hận, hoặc là gặp người mà hắn yêu, muốn rời xa cô, cô cũng không nửa câu oán hận.
Còn hắn thì sao, không biết vì cớ gì, khoảnh khắc đó vẫn không có quyết định cuối cùng, Ngải Tử Lam trong lòng vẫn có chút không dám tin.
11.2: Cô là vợ của ta
Đúng a, người đàn ông hoàn mỹ như hắn, xuất sắc như hắn, vì sao lại chọn giúp đỡ cô, hôn nhân đối với hắn chỉ là một trò chơi sao, hay là nhất thời xúc động, dù sao thì ở xã hội thượng lưu tiết mục ly hôn cũng không hiếm thấy, vội vã kết hôn vội vã chia tay không có gì là lạ.
“Anh Đoàn Hồng Huyên, xin hỏi anh có đồng ý làm chồng hợp pháp của cô Ngải Tử Lam không” đến phiên bên này, người nhân viên không khỏi cẩn thận từng chút hỏi ra câu này.
Trong không khí im lặng, dường như tất cả mọi người đều đang đợi câu trả lời của hắn.
Trợ lý Lý lại cười cười, có chút bất lực lắc lắc đầu.
Chuyện khác anh ta không dám đảm bảo, nhưng dù sao cũng đã làm việc với Đoàn thiếu gia mấy năm, anh ta biết rõ, chuyện mà Đoàn thiếu gia quyết định, sẽ không thay đổi. Cho nên, câu trả lời sẽ chỉ có một.
Hăn thật sự không suy nghĩ lại một chút sao? Ngải Tử Lam len lén liếc Đoàn Hồng Huyên. Dù sao thì đây cũng là cơ hội cuối cùng rồi.
Dường như biết được suy nghĩ của người con gái trong lòng, Đoàn Hồng Huyên mặt lạnh lùng kiên định, liếc nhìn Ngải Tử Lam, tinh tế nhận ra được cô có chút bất an, trong mắt chợt hiện ra ý cười, đem cô ôm chặt lại, không chút do dự, dịu dàng, kiên định lên tiếng: “Tôi đồng ý.”
Từ đây, Ngải Tử Lam đã là vợ của hắn.
Hắn thật sự muốn che chở cho người con gái bị người nhà khi dễ này, huống hồ cô lại là người hấp dẫn như vậy, có sức mê người đối với hắn.
Nghe được tiếng tôi đồng ý này, tảng đá lớn trong lòng Ngải Tử Lam rơi xuống. Bây giờ, cô đã thật sự là phu nhân của tổng tài tập đoàn Đoàn Thị rồi, những ngày sau cô có thể an tâm được rồi, điều tra ra chân tướng cái chết của mẹ, đoạt lại Ngải Thị.
“Đoàn tổng, Đoàn phu nhân, mời tới phòng chụp ảnh.”
Trần ai lạc định, thiếu nữ chưa kết hôn vừa độ tuổi của cục Dân chính tan nát cõi lòng, cũng chỉ có thể chúc phúc đối với người thân này.
Đoàn Hồng Huyên gật gật đầu, như cũ ôm chặt Ngải Tử Lam, chầm chậm cất bước theo sau người nhân viên, khi qua một cái hành lang, bước chân càng ngày càng chậm, không biết tự lúc nào đã cách người nhân viên rất xa.
Người nhân viên không dám thúc giục hắn, mà một đường theo trợ lý Lý sớm đã nhận được ánh mắt của hắn, đó chính là ý đuổi người ngoài đi, khiến cho anh ta như một cô dâu nhỏ chịu ủy khuất vậy.
Thật đúng là có vợ đẹp, đã vội quên bằng hữu, thật là thấy sắc quên bạn.
“Anh Đoàn, có thể bỏ tay ra không? Tôi có chút không quen.” Trên đường, Ngải Tử Lam sớm đã có chút ngại ngùng, lúc này ở hành lang không có người, liền có ý đồ thoát khỏi vòng tay của hắn.
“Vậy từ bây giờ tập quen đi.” Đoàn Hồng Huyên lạnh lùng trả lời, mang theo miệng lưỡi không dễ gì cự tuyệt, “Sau này, những gì cô phải làm quen còn rất nhiều rất nhiều.”
Làm quen vòng tay của hắn, làm quen nụ hôn của hắn, đương nhiên quan trọng nhất là, quen với bộ dáng vuốt ve yêu chiều cô trên giường của hắn.
Ngải Tử Lam nhất thời im lặng.
Đúng vậy, sau này kiểu tiếp xúc thân mật như này sẽ càng nhiều, cũng khó tránh. Cô trong lòng sớm đã có dự liệu, chỉ là khi những chuyện này xảy ra, quả thực vẫn không quen lắm a. Từ từ rồi sẽ quen.
Dù sao thì, phu nhân của tổng tài tập đoàn Đoàn Thị, thân phận này, mang lại cho cô không chỉ quyền thế và tài lực, còn có trách nhiệm và áp lực.
Thấy người con gái trong lòng đột nhiên lại ngoan ngoãn yên tĩnh trở lại, giống như quả đào đang chờ hái, Đoàn Hồng Huyên nhìn chằm chằm cô, ánh mắt dần trở nên sâu thẳm.
Hắn cầm lòng không đặng, môi mỏng đầy sức mê người.
“Nhớ lấy, em là vợ của anh.”
Triền miên đau khổ, xúc động lòng người.
⬅ Trước Tiếp ➡