⬅ Trước Tiếp ➡
Trời ơi biết bao giờ mới vượt qua được những ngày muốn phát điên này…
Ký chủ, chúc mừng cô đạt được bốn điểm tích luỹ
Cái gì?
Tô Nguyệt bị thanh âm trong đầu làm cho sửng sốt, cô ngừng lăn lộn, vội vàng hỏi “Hệ thống, là mi sao? Mi vừa nói cái gì?”
Thanh âm của hệ thống lại lần nữa vang lên “Chúc mừng ký chủ tự mình làm ra mỹ thực, thành công đạt được bốn điểm tích luỹ.”
Tô Nguyệt kinh ngạc “Hệ thống, mi nói tao làm thức ăn đạt được điểm tích luỹ?”
Hệ thống giải thích “Đúng vậy, ký chủ có thể lợi dụng mỹ thực kiếm lấy điểm tích luỹ, chờ sau khi đạt tới giá trị điểm tích luỹ nhất định, ký chủ có thể từ cửa hàng của hệ thống đổi hàng hoá.”
Còn có thể đổi được hàng hoá?
Tô Nguyệt vui mừng muốn nhảy lên. Cô từng đọc rất nhiều tiểu thuyết. Sau khi những người trong tiểu thuyết có được hệ thống, bọn họ đều trở nên siêu cấp lợi hại, có không gian, có linh tuyền, còn có đan dược, phương thuốc gì đó.
Bọn họ thông qua hệ thống, phải gọi là muốn gì được nấy. Vai chính nào trong tiểu thuyết cũng bước từ con số không lên tới đỉnh cao nhân sinh, lợi hại đến mức không thể tưởng tượng nổi.
Không nghĩ tới, cô cũng có vận khí tốt như vậy Đúng là người hiền lành được ông trời phù hộ nha
Giống như biết Tô Nguyệt đang vui mừng vì điều gì, thanh âm sâu kín của hệ thống vang lên
Ký chủ, bổn hệ thống tốt bụng nhắc nhở cô. Cô đừng mơ tưởng tới những thứ thần kỳ gì đó. Những thứ đó đều không tồn tại. Hơn nữa, đồ vật trong cửa hàng của bổn hệ thống đều dựa vào điểm tích luỹ đổi lấy, không dễ dàng đạt được như vậy đâụ
Ặc…… Xem ra cô đã suy nghĩ quá nhiều rồi.
Tô Nguyệt bị hệ thống kéo lại từ trong cơn hưng phấn, cô thử thăm dò hỏi “Hệ thống, cửa hàng kia có những thứ gì vậy?”
Hệ thống Về vấn đề những hàng hoá bên trong cửa hàng, ký chủ cần tự mình thăm dò, tạm thời, bổn hệ thống không thể trả lời câu hỏi này được. Nhắc nhở ký chủ một điều, tới khi điểm tích luỹ của ký chủ đạt tới một giá trị nhất định, ký chủ mới có tư cách mở ra cửa hàng hệ thống.
“À, thì ra là như vậy.” Tô Nguyệt giống như một trái khinh khí cầu, bỗng nhiên bị người ta chọc cho một lỗ thủng, xẹp lép xuống “Vậy điểm tích luỹ cần đạt tới giá trị bao nhiêu mới có thể mở ra cửa hàng vậy?”
Hệ thống Ký chủ cần đạt tới hai mươi điểm tích luỹ mới có thể tiến vào cửa hàng.
Tô Nguyệt nhìn giao diện điểm tích luỹ trong đầu mình, bên trên đó chỉ có một con số “4” thật lớn, cô vội vàng hỏi “Điểm tích luỹ của tao được tính toán như thế nào? Vì sao hiện tại tạo lại có bốn điểm tích luỹ?”
Hệ thống giải thích Đây là căn cứ vào mức độ ngon của mỹ thực do ký chủ làm ra mà tính toán. Mỹ thực được chia làm tám cấp bậc, phân biệt là từ cấp S, cấp A, cấp B, mãi cho đến cấp G. Trong đó, cấp S là cấp cao nhất, một lần cấp S có thể đạt được một trăm điểm tích luỹ, mà kém cỏi nhất chính là cấp G, một lần chỉ đạt được một điểm tích luỹ.
Sáng nay ký chủ làm bữa sáng được mọi người nhất trí khen ngợi. Căn cứ vào thang điểm mỹ thực, hệ thống phán định bữa sáng hôm nay đạt tiêu chuẩn, thuộc về cấp G, đạt được một điểm tích luỹ. Tới bữa trưa, đồ ăn do ký chủ làm ra được xếp vào tiêu chuẩn cấp F, có thể đạt được hai điểm tích luỹ, bữa tối cũng thuộc về cấp G, cũng được thêm một điểm tích luỹ, cho nên tổng cộng ngày hôm nay, ký chủ đạt được bốn điểm tích luỹ.
Tô Nguyệt chợt hiểu ra, hoá ra là như thế.
Nhưng cô vẫn còn một điều cực kỳ khó hiểu “Hệ thống, ngoại trừ làm mỹ thực đạt được điểm tích luỹ, tao còn có thể thông qua con đường khác đạt được hay không?”
⬅ Trước Tiếp ➡