⬅ Trước Tiếp ➡
Kỹ thuật chữa bệnh của thời đại này còn chưa phát triển, chính vì vậy có thể thông cảm được nếu bọn họ không thể trị khỏi cho những người bị thương nặng như hắn. Chẳng trách kết cục một kiếp này của hắn lại thê thảm như vậy.
Nhưng cũng không sao hết, hiện tại cô đã tới rồi, hắn nhất định sẽ không phải một người què, sớm thôi, hắn sẽ một lần nữa lại được đứng trên đôi chân vững chãi của mình.
Chỉ chốc lát sau, Hàn Ái Quốc lại chống gậy gian nan đi trở về, bàn tay khác của hắn còn cầm theo một rổ đựng đầy trứng gà.
Tô Nguyệt sợ hắn đi không vững sẽ bị té ngã, cô vội vàng buông chiếc rổ của mình xuống đất, vội vàng chạy tới trước mặt hắn, đang muốn giúp hắn cầm “Anh, anh đưa cho tôi đi, tôi giúp anh lấy.”
Hàn Ái Quốc lại lắc đầu, tránh bàn tay đang chìa ra của cô “Không cần, tôi làm được.”
Không nghĩ tới trong lúc này, hai bàn tay của họ lại chạm vào nhaụ
Hàn Ái Quốc theo bản năng lại tránh đi, nhưng bị chạm phải cô, thân hình hắn trong nháy mắt cứng lại, sau đó, hắn cũng không dám đưa mắt nhìn Tô Nguyệt nữa.
Hơn nữa Tô Nguyệt còn phát hiện, lỗ tai hắn đã nhanh chóng đỏ lên rồi.
Tô Nguyệt cũng không phản ứng mãnh liệt như hắn, ngược lại, cô còn cảm thấy hắn phản ứng lớn như vậy có cảm giác rất buồn cười, giống hệt một chàng trai nhỏ ngây thơ. Nhìn bộ dáng của hắn, ít nhất cũng hơn hai mươi rồi, có khi đã gần ba mươi cũng nên, tại sao còn ngây thơ như vậy?
Có điều, nghĩ cũng thấy đúng, ở niên đại này, quan hệ giữa nam và nữ còn chưa cởi mở như thời hiện đại. Hàn Ái Quốc còn là quân nhân sống thật nhiều năm trong bộ đội và quân ngũ, hầu hết đều là đàn ông với nhau, rất hiếm thấy một người phụ nữ.
Một người đàn ông ít tiếp xúc với nữ giới như Hàn Ái Quốc, ngây thơ một chút cũng là bình thường.
Hơn nữa, cô không hề cảm thấy ngây thơ không tốt, ngược lại cô còn cảm thấy rất tốt là đằng khác.
Qua một hồi lâu, màu hồng trên lỗ tai Hàn Ái Quốc mới tan đi, hắn mở miệng hỏi Tô Nguyệt “Cô muốn lấy bao nhiêu trứng gà?”
Tô Nguyệt cũng không dám biểu hiện quá nhiệt tình, cô giả vờ như mình không biết chuyện vừa rồi, trả lời “Cho tôi ba mươi cái đi.”
Hàn Ái Quốc gật gật đầu, hắn nói Tô Nguyệt mang rổ lại gần, sau đó đặt rổ trứng của mình xuống, tự mình chọn cho cô.
Bàn tay của hắn rất lớn, cô đã quan sát rất rõ ràng, ngón tay đặc biệt dài, một lần chọn có thể lấy được ba quả, ba quả trứng gà nằm trong tay hắn dường như chỉ là một quả.
Tô Nguyệt nhìn chằm chằm vào tay của Hàn Ái Quốc, cho tới lúc hắn lấy xong trứng gà, lúc này cô mới mở miệng hỏi “Anh ơi, tổng cộng bao nhiêu tiền?”
Tuy Hàn Ái Quốc hàng năm đều ở bộ đội, nhưng cũng biết giá hàng hoá, một quả trứng gà hiện tại bán được giá cao nhất cũng chỉ tới bảy phân tiền, nhưng đại đa số chỉ có thể bán sáu phân tiền, hắn cũng không có khả năng bán cho Tô Nguyệt với giá cao, cho nên cứ dựa theo giá bình quân sáu phân tiền một cái mà bán cho cô.
Tô Nguyệt không vội vã đưa tiền cho hắn, mà cô tiếp tục nói “Anh ơi, tôi còn muốn phiền toái anh một chuyện, không biết có được hay không?”
Hàn Ái Quốc ngước mắt nhìn cô một cái, nói “Cô nói đi.”
“Anh à, tôi muốn mượn nhà anh một chút bột mịn. Vốn dĩ tôi muốn chờ tới lúc công xã họp chợ rồi mua, nhưng mấy ngày nay đang vào vụ thu hoạch, tôi không có biện pháp để đi. Trong nhà lại không còn một chút bột mịn nào nữa, tôi muốn mượn anh một chút dùng khi khẩn cấp, chờ thêm mấy ngày nữa, tôi sẽ đi mua trả lại cho nhà anh. Anh thấy có được không?”
⬅ Trước Tiếp ➡