⬅ Trước Tiếp ➡
Một ngụm nhẹ nhàng mà cắn xuống. Bánh mềm xốp thơm ngọt, vào miệng là tan, ngay cả khoang mũi cũng đều ngập tràn một mùi hương ngọt ngào và dễ chịụ
Đôi mắt Lý Tiểu Thanh cũng trở nên mê ly rồi, cô vội vàng dựng ngón tay cái lên với Tô Nguyệt, sau đó khen không dứt miệng “Trời ơi, Tô Nguyệt ơi, em quả thực là một đầu bếp siêu cấp, ăn quá ngon rồi. Trước kia, chị còn cảm thấy bánh đậu xanh, bánh đậu đỏ đã là món ăn cực kỳ ngon rồi, hiện tại đem chúng ra so với Bánh Trứng Gà của em, quả thực kém quá nhiềụ Bánh Trứng Gà là điểm tâm ngon nhất mà chị từng ăn đấy ”
Đúng lúc đó, thanh âm hệ thống vang lên Chúc mừng ký chủ, Bánh Trứng Gà được phán định là cấp C, cô đã thành công đạt được mười điểm tích luỹ.
Tô Nguyệt nhìn về phía giao diện điểm tích luỹ trong đầu mình, con số trên đó đã từ bốn biến thành mười bốn.
Tô Nguyệt cao hứng mà cười tươi rói.
Lúc này Lý Tiểu Thanh lại hỏi “Tô Nguyệt, em tính toán bán bao nhiêu tiền một miếng vậy?”
Tô Nguyệt ngẫm nghĩ một chút về giá hàng hiện tại, nói “Tạm thời cứ bán là một miếng giá một mao năm đi.”
Lý Tiểu Thanh ngẩn người, cảm thấy cái giá này hơi cao một chút, lúc này ngay cả gạo cũng không có một cân trị giá một mao năm đâu, hơn nữa, một miếng Bánh Trứng Gà có so được với một cân gạo hay không?
“Tô Nguyệt, giá này…em nghĩ người ta có bỏ tiền ra mua hay không?”
Tô Nguyệt cũng biết ở thời đại này, cô bán một miếng giá một mao năm xem như rất cao. Hiện giờ ở chợ, một cân thịt trị giá sáu mao tiền, nhưng nhiều gia đình cả nửa năm rồi cũng luyến tiếc không dám bỏ tiền ra mua một cân thịt về ăn. Nếu lập tức bỏ ra một mao năm đi mua một miếng Bánh Trứng Gà, không sợ người khác nói mình điên sao?
Chỉ là, bất cứ thời đại nào cũng vậy, có người nghèo tất sẽ có người giàụ Những người giàu sẽ không tiếc chút tiền này. Ngược lại có đôi khi, người giàu cũng không tìm ra được món ăn ngon đáng để họ dùng tiền. Những người như vậy, chỉ cần xuất hiện một món ăn ngon, chắc chắn bọn họ sẽ không để ý chút tiền này mà thoả mãn chính mình.
Tô Nguyệt đã tính toán sẽ bán Bánh Trứng Gà cho những người có tiền, đây mới là đối tượng khách hàng mà cô đang hướng đến.
Nghe Tô Nguyệt giải thích một phen, trong nháy mắt Lý Tiểu Thanh đã hiểu ra. Cô ấy vỗ vỗ đầu mình, nói “Nhìn chị này, đúng là đầu óc không linh hoạt bằng em rồi. Tuy chúng ta không nỡ mua, nhưng những nhà có vợ chồng là công nhân viên hoặc là cơ quan đơn vị công tác, người ta cũng không thiếu chút tiền này. Hơn nữa Bánh Trứng Gà của em ăn ngon như vậy, khẳng định bọn họ sẽ bỏ tiền ra mua thôi.”
Tô Nguyệt gật đầu đáp “Chỉ mong là vậy, còn phải chờ tới ngày mai mang đi bán thử mới biết được.”
Tô Nguyệt lại lấy ra hai miếng bánh ở phần rìa, dùng dao chia một cái thành hai miếng, từ hai miếng biến thành bốn miếng.
Cô lấy một miếng rồi đưa ba miếng giao cho Lý Tiểu Thanh, nói “Chị Tiểu Thanh, phiền chị mang giùm em cho ba người kia ăn thử, em đặt bánh trứng gà vào trong rổ, ngày mai sẽ mang đi công xã bán.”
Lý Tiểu Thanh nhìn ba miếng điểm tâm, có chút xót ruột, nhưng ngẫm lại mấy người bọn họ cùng sống dưới một mái hiên, nếu có thứ tốt mà không cho những người khác nếm thử, cũng không ổn. Cuối cùng, cô đành chịu đựng cảm giác xót ruột mà mang tới cho những người khác nếm thử.
Tô Nguyệt nhìn bộ dáng cô ấy còn đau lòng hơn cả mình, cũng cảm thấy buồn cười.
Họp chợ là điểm đặc sắc của thời đại này. Ngày hôm sau trời còn chưa sáng, bốn nữ thanh niên trí thức đã bò dậy đi họp chợ.
⬅ Trước Tiếp ➡