⬅ Trước Tiếp ➡
Nói xong bà ta lại ngồi xuống mặt đất trước cánh cửa, vỗ đùi bắt đầu khóc lóc thảm thiết nói Khương Vân ỷ thế hiếp người, mang theo đàn ông gõ tới cửa không cho bà ta sinh sống.
Bà ta làm ra chuyện như vậy nên Tống Chiêm Quốc cũng không dám động, Trịnh Tất Thần muốn phân rõ phải trái cũng vô dụng, nói lý với một bà già không rõ phải trái thế này còn khổ hơn so khi khi tú tài gặp phải binh lính 1 .
1 Nguyên văn câu này là 秀才遇到兵有理说不清 – Ngụ ý chỉ Thành phần trí thức đụng phải dân quê mùa, lúc giao tiếp sẽ xuất hiện một vài vấn đề, nhân sinh quan bất đồng, cách thức biểu đạt bất đồng, kết quả binh lính không hiểu tú tài nói gì mà tú tài cũng chẳng hiểu binh lính đang nói gì.
Tống Chiêm Quốc cùng với Trịnh Tất Thần gọi hai anh em Tống Chiêm Cương, Tống Chiêm Cường ra, nhưng hai bọn họ đều giả chết không lộ mặt, đến cả Tống Hoè Hoa cũng trốn ở trong nhà giả vờ như không nghe thấy.
Thật sự không biết xấu hổ sao? Khương Vân phải trực tiếp kéo bà ta ra.
Bà Tống bắt đầu giương nanh múa vuốt "Mày dám động vào tao sao? Mày động vào tao thử xem, tao đi lên công xã kiện mày "
Bà ta tỏ ra hung hăng càn quấy, ở cửa thôn lữ đoàn Hồng Phong có một nhóm đội quân tóc dài cấp tốc xông tới.
Cầm đầu là một người phụ nữ khoảng năm mươi tuổi, nữ cán bộ tóc ngắn, trong tay mỗi người đều nắm theo cái chày cán bột giống như cơn gió vọt tới.
Đi tới đầu ngỏ, người phụ nữ cầm đầu cáu kỉnh quát "Nhà của thằng khốn nạn đó ở đây đúng không?"
Một người phụ nữ khác lập tức đi lên, quay đầu nhìn "Chị Đinh, là nơi này, không sai Bọn họ đang ồn ào đòi ly hôn "
Người phụ nữ cầm đầu vung chày cán bột lên, xung trận ngựa tiến lên phía trước, vừa lúc vào cửa đã nhìn thấy đứa con gái ngu dại của mình, còn bà Tống thì đang ngồi ở dưới đất la lối om sòm.
Bà gào to một tiếng "Khương Vân, có phải con thật sự muốn ly hôn không?"
Khương Vân sửng sốt một chút, đầu óc mơ hồ một lúc sau mới nhận ra người phụ nữ trước mặt mình chính là người mẹ ruột, người mẹ mà cô đã cắt đứt quan hệ vì tên cặn bã kia, Đinh Quế Mai.
Hốc mắt Khương Vân đỏ lên, lại gật đầu nghẹn ngào gọi một tiếng mẹ.
Đinh Quế Mai mắng "Tôi không có đứa con gái ngu xuẩn như cô "
Bà vung chày cán bột trên tay lên, hô hào nhóm phụ nữ phía sau "Các chị em, Đinh Quế Mai tôi nghẹn cơn tức giận này suốt bảy tám năm nay rồi, hôm nay nhất định phải ra tay mới được Tên Tống Chiêm Cương kia hiện tại không phải là con rể của tôi, đều dùng sức cho tôi Đập nát nó cho tôi "
Đinh Quế Mai ra lệnh, cây gậy cán bột đùng đùng đập tới hướng về phía bà Tống.
"Cứu mạng, giết người…" Bà Tống lăn lộn hết sàn nhà giống như cục phân.
Hai người Tống Hòe Hoa và thím hai Tống trốn ở trong sân vội vàng chạy ra can ngăn, kết quả đâm đầu vào năm sáu cây cán bột, sợ đến mức nhanh chóng lùi về phía saụ
Bác gái của Khương Vân hét lên "Oan có đầu nợ có chủ, chúng ta đi tìm Tống Chiêm Cương Nhanh chóng né tránh việc không liên quan, cây gậy không có mắt, mặc kệ nó đánh "
Thím hai Tống trước nay chưa từng linh hoạt bước lên kéo Tống Hòe Hoa né tránh, lập tức nhảy ra ngoài "Tôi đi tìm cán bộ đến phân xử "
Tống Hoè Hoa nhìn mẹ cô ta lăn lộn trên mặt đất, vội vàng tới đỡ, gào khóc "Khương Vân, cô làm đang làm gì vậy? Nhà mẹ đẻ về nhà mẹ đẻ, nhà chồng thì về nhà chồng, sao cô có thể đánh người như vậy?"
Một thím hàng xóm của Tống Hòe Hoa ở nhà họ Khương ngăn cô "Vậy cô đến nhà họ Thuấn, nghĩ xem bản thân đứng nhà mẹ đẻ hay nhà chồng "
⬅ Trước Tiếp ➡