⬅ Trước Tiếp ➡
Tống Chiêm Quốc giúp cân lương thực, hét lên "Mọi người nhìn này, tất cả đều dựa theo tính toán số lượng của ông Phúc, một lạng đều không cầm hơn."
Đinh Quế Mai nhìn Khương Vân, quát lên "Dọn ra ngoài sống ở đâu? Ngoài giường và đồ ăn ra, có gì để mà sống qua ngày "
Khương Vân nghe thanh âm mẹ thô bạo lại thân thiết gấp bội, tay chân ngày càng tê dại, rương gỗ đựng quần áo và đồ dùng hàng ngày, cái hòm mây mỏng, bát đũa ăn cơm... Vẫn luôn là cô nấu cơm, dao thái thức ăn, muôi múc thức ăn phải cầm đi, thức ăn mặn và tương là cô làm, dầu ăn, muối, tương, giấm, đều có công lao của cô, cầm đi một nửa, hành, gừng, tỏi, các loại cô đều lấy đi…
Hễ là những thứ trong nhà không tính là chiếm dụng cô đều lấy đi, còn cái nào tính điểm chiếm dụng thì lấy một nửa.
Cô kêu lên, mấy người trẻ tuổi liền giúp kéo đồ đi, một chuyến đi ra ngoài sắp xếp lên xe.
Thực sự đã đập vỡ nhà trị giá bạc triệu, vậy mà cũng có không ít đồ.
Bà Tống đau khổ đến mức vỗ đùi và ngồi bệt xuống đất ngay tại trận kêu gào và khóc, đáng tiếc một nhóm phụ nữ có chồng hung hãn không tin nước mắt của bà ta.
Ánh mắt Đinh Quế Mai sắc bén lướt qua đuổi theo con gái, gầm lên "Nồi nấu cơm đâu? Kệ đâu? Cây cán bột, vỉ tre đậy vung còn có bàn ăn đâu? Khi chuyển đến nhà gặm sống à "
Khương Vân xoay người, lại đi tìm cái nồi sắt.
Ban đầu trong nhà có hai cái nồi, một cái bị hỏng nặng không thể dùng được nữa, sau đó bà Tống mới lên tiếng mua cái mới, nhưng chưa kịp mua thì Khương Vân đã nhận được thư nặc danh rồi.
Chiếc nồi còn lại cũng không tốt lắm, vết nứt đã hàn vá mấy lần, Khương Vân có chút chướng mắt.
Nếu bà già này lên tiếng, vậy cô sẽ lấy đi.
Bà Tống kêu gào và nhào vào cái nồi "Tôi nói này thông gia, giết người xong là đầu rơi xuống đất, trả thù không thể cướp nồi nhà người ta được."
Thời điểm này cái nồi là tài sản quan trọng của một gia đình, lấy của cải trong nhà ra là đập nồi bán sắt, làm vậy cũng là bất đắc dĩ. Mà người trong thôn đánh nhau, cũng đặt câu “đập vỡ nồi nhà bạn” ở trên miệng, điều này là sự uy hiếp cực kỳ lợi hại.
Nhưng Đinh Quế Mai không phải đến để uy hiếp, càng không phải đến để nói mạnh miệng.
Bà nhìn con gái mình bưng nồi, bà Tống đi đến cướp, xông thẳng qua đó bảo Khương Vân buông tay.
Hiện tại Khương Vân nghe lời mẹ cô, trực tiếp buông tay.
Đinh Quế Mai đá vào cái khung nồi của bà Tống, nghe thấy tiếng rầm rầm, chiếc nồi vỡ thành mấy khối.
Bà Tống há hốc mồm, sợ đến choáng váng.
Cái nồi lành lặn, tại sao nó lại bị vỡ rồi?
"Thiên sát…"
Đinh Quế Mai khinh bỉ "Một cái nồi vỡ, không lạ gì "
Nói xong bà giống như vô tình liếc Tống Chiêm Cương trên mặt đất, coi anh ta giống như cái nồi vỡ kia.
Tống Chiêm Cương " "
Anh ta bị đánh đến mức mặt mũi bầm dập, rơi mất mấy cái răng cửa, toàn thân đau nhức tê dại, vốn dĩ chỉ có não còn tỉnh táo, lúc này tức giận lưng cũng sắp ra khí.
Nồi bị đập xong, Đinh Quế Mai móc ở trong túi ra mười đồng và năm tờ phiếu kỹ nghệ, một tay vỗ vào trong tay Khương Vân "Đền nồi cho cô "
Khương Vân "Mẹ, con có…"
Đinh Quế Mai "Đừng gọi tôi là mẹ, tôi không có đứa con ngu xuẩn như cô Cô đừng tự mình đa tình, hôm nay tôi đến tính sổ trút giận, không phải chống đỡ cho cô "
Khương Vân "…" Con sai rồi mẹ, mẹ hãy thương yêu con một lần nữa.
Đinh Quế Mai nhìn mắt con gái đỏ hoe, biết con gái ly hôn với thằng khốn nạn, không bị chúng nó tính kế với em chú nữa, cũng không tính là hết thuốc chữa, bà lại tức giận thêm vài phần.
⬅ Trước Tiếp ➡