Trong lòng thầm nghĩ, chẳng lẽ nàng mặc quần áo bị nhầm? nàng nhìn bản thân, không có a, chỉ là có chút dài và rộng mà thôi, nhưng mà cũng giống như cổ nhân, có được một bộ quần áo đã rất thích rồi.
Tống Ngũ Lang cũng không cố kị nhiều như Tống Đại Lang, bỗng chốc lao đến ôm lấy thắt lưng Vương Nhị Ny, hét lên, trong ánh mắt tỏa sáng "Nương tử, nàng thật là đẹp "
"Ngũ Lang... buông ra trước đi ". Vương Nhị Ny ngại ngùng muốn tránh thoát, đừng thấy thằng nhóc này dáng người nhỏ bé mà lầm, sức lực của hắn thật lớn a.
Tống Tam Lang dừng cây chổi đang quét sân lại, trong ánh mắt nở rộ ánh sáng xán lạn như mùa xuân, có chút đắc ý nói " đã nói bộ quần áo màu hồng nhạt phù dung này rất tốt, đại ca, huynh xem nương tử mặc thật đẹp"
"Cái gì, mọi người đang nhìn cái gì?". Tống Nhị Lang từ trong chuồng heo ngẩng đầu, liền nhìn thấy một tiểu cô nương trắng trẻo giống như một đóa phù dung đang đứng trước cửa, gò má hồng sáng thật xinh đẹp, chỉ cảm thấy trong lòng đùng một tiếng, ánh mắt không dứt ra được.
Vương Nhị Ny bị mấy đại nam nhân nhìn chằm chằm, gò má càng đỏ, nghĩ rằng đám người này giống như là sói ...
"Vào nhà". Nói xong muốn quay trở về, bỗng nhiên ở cửa truyền đến thanh âm, vài người nghe thấy thanh âm quay lại.
Thì ra trong tay Tống Tứ Lang cầm lấy một cái một nhánh cây bạch liên treo đầy cá, giống như một bức tượng điêu khắc đứng bất động, cặp ánh mắt kia nhìn chằm chằm Vương Nhị Ny, mà từ trong lỗ mũi của hắn lại đang chảy máu, hiển nhiên hắn rung động so với người khác còn lớn hơn nhiềụ
Tống Đại Lang trừng mắt nhìn Tống Tứ Lang một cái, mắng " không có tiền đồ, nhanh đi rửa mặt, đi làm cá chuẩn bị nấu canh cho nương tử uống"
Tống Tứ Lang như ở trong mộng vừa tỉnh, sờ soạng cái mũi một phen, nhìn vết máu, mặt đỏ giống như sắp xuất huyết, vội vã chạy đến bờ sông, đem cá chuẩn bị sạch sẽ, chỉ là quá mức nóng vội, bỗng chốc đụng vào cây cột, cá thuận thế bay lên tứ tung, mà hắn cũng té trên mặt đất.
Trên bàn cơm, cánh tay của Tống Tứ Lang bị băng lại, trên bờ vai cường tráng quấn lấy một mảnh vải, yên tĩnh không lên tiếng ăn cơm, rất dọa người... hắn cảm thấy bản thân sắp ngẩng đầu không nổi rồi, nương tử nhất định cảm thấy mình thật ngốc, kỳ thực bình thường hắn không phải như thế...
Tống Ngũ Lang hồn nhiên không có phát giác nỗi lòng mọi người, uống một ngụm canh cá nói với Tống Đại Lang "Đại ca, vành mắt của huynh sao lại đen thế kia, tối hôm qua thân thể lại không thoải mái sao? Còn có tứ ca, sao hôm nay huynh lại thế này a, đi bộ còn bị ngã "
"Câm miệng "
"Ăn cơm "
Tống Đại Lang cùng Tống Tứ Lang trăm miệng một lời, một bộ dạng buồn bực, Tống Ngũ Lang sờ sờ đầu, ỷ vào bản thân nhỏ nhất kề bên Vương Nhị Ny nói "Nương tử, nàng xem, đại ca, tứ ca lại mắng "
Vương Nhị Ny an ủi cười cười với Tống Ngũ Lang, lại giương mắt nhìn nhìn Tống Tứ Lang, thấy hắn một bộ dạng buồn bực, ngẫu nhiên ánh mắt chạm vào nhau đều sẽ dùng một loại ánh mắt cực độ đáng thương nhìn mình, nàng không đành lòng, gắp một miếng rau cho hắn, nhỏ giọng nói "Ăn nhiều một chút"
Tống Tứ Lang thụ sủng nhược kinh, ánh mắt phát ra vẻ đẹp như cảnh sắc mùa xuân đến " ... ... Nương tử nàng cũng ăn"
Vương Nhị Ny bị nhìn đến ngượng ngùng, lại gắp một miếng thức ăn bỏ vào trong bát của Tống Đại Lang "Tống đại ca, huynh đã phải vất vả làm bữa sáng, ăn nhiều một chút đi "
Tống Đại Lang cực lực ẩn nhẫn, một bộ dạng phong đạm vân khinh, chỉ là khóe miệng cũng là nhếch lên, nhịn không được muốn cười.