Năm huynh đệ hai mặt nhìn nhau, phụ nữ đối với năm huynh đệ Tống gia mà nói, cho tới bây giờ đều chỉ nghe mùi hương không thấy được mặt, bây giờ lại có một tiểu cô nương trong veo như nước, trắng trẻo mềm mại đang nằm trên giường nhà mình, lại là nương tử danh chính ngôn thuận, chỉ cần là nam tử bình thường đều sẽ có tâm tư, huống chi là nam nhân Tống gia quanh năm ở trong rừng, rất lâu chưa hưởng được mùi vị phụ nữ...
Vương Nhị Ny thấy vài người có thần sắc do dự, càng khóc lớn tiếng, tựa hồ chỉ có thể dùng phương thức này đến biểu đạt ủy khuất của bản thân, nàng càng nghĩ càng cảm thấy khổ sở, đây là việc xấu gì a, chẳng lẽ ngày đầu tiên nàng xuyên qua sẽ gặp phải cưỡng dâm? Suy ngẫm một chút nàng chỉ còn con đường chết... Phải biết rằng ở hiện đại nàng ngay cả bạn trai còn chưa có, cái này cũng quá...
Tống Nhị Lang là người hiền hậu nhất, có chút nhìn không nổi, ôm Vương Nhị Ny vào trong lòng, thật thà vỗ vỗ bờ vai nàng, nói với vài vị huynh đệ " thấy vẫn nên chờ nương tử lớn thêm một chút đi... Tuy rằng nói là mười lăm tuổi, nhưng mà thân thể này thật sự là... Khóc thật sự là đáng thương"
Vương Nhị Ny ỉ ôi tiến vào trong lòng Tống Nhị Lang, gắt gao cầm lấy tay áo của hắn ủy khuất nói " chỉ mới mười bốn tuổi, không là mười lăm..."
Tống Tam Lang nhíu nhíu đầu mày "Bà mai họ Lí kia chẳng phải đã nói nàng mười lăm tuổi sao?"
"Con mẹ nó, khẳng định là lừa chúng ". Tống Tứ Lang lớn lên rất khôi ngô, mặt mày kiên cường, phẫn nộ cầm nắm tay đánh vào trên giường.
Tống Ngũ Lang từ trong lòng lấy khăn tay ra, khăn tay màu trắng tựa hồ đã dùng thật lâu, nên có chút biến thành màu vàng, hắn dùng mu bàn tay lau nước mũi, đưa khăn đến trước mặt Vương Nhị Ny "Nương tử, đừng khóc, giúp nàng laú
Vương Nhị Ny nhìn nhìn nước mũi màu vàng trên mu bàn tay của Tống Ngũ Lang, ghê tởm nuốt hạ nước miếng, dù biết tâm ý đứa nhỏ này là tốt... Nhiều người nhìn như vậy không nên cự tuyệt, hoàn hảo là Nhị Lang kịp thời cầm lấy khăn tay, lau nước mắt trên mặt nàng.
"Đaụ.." Tống Nhị Lang trên tay không biết nặng nhẹ, làm cho mặt Vương Nhị Ny đều đỏ lên, Tống Ngũ Lang đau lòng nói "Ca ca, huynh không thể nhẹ một chút saó
Tống Đại Lang lắc lắc đầu " thấy vẫn chờ NhịNy tròn mười lăm tuổi đi, còn quá nhỏ". Trong nhà thường là hắn làm chủ, vài vị huynh đệ tuy rằng trong lòng khát vọng, nhưng mà Vương Nhị Ny này thoạt nhìn chỉ là một tiểu cô nương, thật gầy, bọn họ cũng không phải là người xấu, ngược lại giống như mẹ Vương đã nói, họ đều là người có tâm địa thiện lương... Bọn họ ở dưới ánh mắt đáng thương của Vương Nhị Ny, sự tình liền quyết định như vậy.
Vương Nhị Ny đem mặt chôn ở trong lòng Tống Nhị Lang, cảm thấy rốt cục có thể thở một hơi, ít nhất một năm... nàng cũng sẽ có biện pháp trốn đi?
Tuy rằng hôm nay là thành thân nhưng trong nhà nghèo khó, cho nên việc cấy cày không thể chậm trễ, Tống Nhị Lang, Tam Lang, Tứ Lang đều đi làm việc, Tống Đại Lang từ khi sinh ra đã có bệnh, cơ thể luôn có chút hư nhược, Tống Ngũ Lang còn nhỏ cũng không thể cày cấy, trong nhà đều là do Tống Đại Lang nấu cơm, Tống Ngũ Lang giúp đỡ cho gà ăn, làm một ít công việc nhỏ.
Tống Đại Lang thương tiếc Vương Nhị Ny sáng sớm đã phải đi bộ, vừa rồi còn khóc lợi hại như thế, tốn không ít khí lực, liền bảo nàng vào trong phòng từ từ ngủ.