⬅ Trước Tiếp ➡
Vương Nhị Ny phun ngụm cơm trong miệng ra, nàng cảm thấy cần phải có thời gian để từ từ dạy dỗ Tống Ngũ Lang này, không thể lau nước mũi lung tung, lúc ăn cơm không được nói đến chuyện đi vệ sinh này nọ.
"Nương tử, nàng làm sao vậy?" Tống Ngũ Lang thấy Vương Nhị Ny phun cơm ra, liền phát hoảng sợ, trừng mắt ánh mắt to tròn nhìn.
"Ngũ Lang, lúc ăn cơm không thể nói đến chuyện đi vệ sinh, còn có mấy thứ bẩn gì đấy nữa". Vương Nhị Ny cố ý giảm nhẹ thanh âm, sợ hắn mất hứng, tiểu hài tử rất dễ nổi giận.
"Vì sao?"
"Bởi vì... Bởi vì huynh nói làm ăn không ngon". Vương Nhị Ny sảng khoái nói.
Tống Ngũ Lang ra vẻ hiểu được gật gật đầu, giả bộ dạng một tiểu quỷ nói "Nương tử, đại ca đã từng nói, thành thân xong thì đã là một nam tử, phải nhường nhịn nương tử, sau này sẽ không nói thế nữa"
Vương Nhị Ny khó xử nửa ngày, thở dài một hơi, sờ sờ đầu Tống Ngũ Lang, khích lệ nói "Thật ngoan "
" là tướng công của nàng, không phải là con nàng... " Nói xong còn không vui vẻ mà quyệt miệng.
Vương Nhị Ny cười một tiếng "Đã biết, ăn cơm đi, như thế nào? Nhìn làm gì?". Thấy Tống Ngũ Lang lăng lăng nhìn mình, Vương Nhị Ny kỳ quái hỏi.
"Nương tử, nàng cười lên có hai cái lúm, thật đẹp "
Trên mặt Vương Nhị Ny hiện lên mấy cái hắc tuyến, Tống Ngũ Lang bất quá chỉ mới mười mấy tuổi, chỉ biết phụ nữ xinh đẹp cùng xấụ.. nàng không nói, tiếp tục ăn cơm, việc nàng cần đối mặt còn rất nhiều, một đống chuyện rối loạn, nhất định không thể để bản thân bị đói.
Trên bàn cơm chỉ còn lại có hai người ăn cơm... Vương Nhị Ny ăn xong khoai tây, lại gắp sang cải trắng, đang ăn ngon miệng, bỗng nhiên nghe thấy Tống Ngũ Lang một bộ dạng nghiêm trang nói "Nương tử, nàng nói thử xem, lúc ăn cơm, có phải giống như con ba ba, cái gì cũng không thể nói?"
Vương Nhị Ny lại phun một ngụm cơm nữa...
Tuy rằng còn nhiều bất an, nhưng mà lúc ngủ vẫn rất nhanh, Vương Nhị Ny nhìn chiếc giường hẹp, trong lòng không yên, chẳng lẽ thật sự phải cùng người nam nhân này ngủ chung? Trong đó còn có tiểu hài tử còn chảy nước mũi a
Vừa nghĩ đến biểu tình như hổ rình mồi của năm huynh đệ Tống gia vào buổi sáng, Vương Nhị Ny liền cảm thấy một trận hoảng hốt, cảnh tượng lần đầu tiên gặp mặt vào buổi sáng đến bây giờ còn khiến lòng nàng còn sợ hãi, bị năm nam nhân nhìn trong tình trạng trống không, ai mà chịu nổi dù chỉ một lần chứ? Lúc nàng đang sầu khổ thì Tống Đại Lang đem một chậu nước ấm tiến vào, trên cánh tay còn có khăn mặt trắng sạch
"Nương tử, lại đây rửa mặt đi, giúp nàng thay thuốc". Tống Đại Lang đem nước ấm đặt ở trên chiếc ghế cũ.
Thấy bộ dạng cẩn thận săn sóc của Tống Đại Lang, Vương Nhị Ny chưa từng được người nam nhân nào quan tâm như vậy đột nhiên có chút không tiền đồ suy nghĩ, mặc kệ thế nào, những người này đối với nàng cũng thật tốt... Vừa nghĩ đến muốn khách sáo một chút, phi không thể bị chính sách nhu tình đánh bại, nàng phải có cứng rắn lên.
Nước ấm áp, không nóng không lạnh, Vương Nhị Ny vừa rửa mặt xong, đã bị Tống Đại Lang đem ôm nàng vào trong lòng, giống như là chăm sóc một đứa trẻ, dùng khăn mặt mềm nhẹ lau gương mặt nàng, cái trán, cái mũi, còn có cánh môi nở nang, động tác ôn nhu, ánh mắt chuyên chú, tựa hồ đang làm một việc phi thường nghiêm túc.
Hô hấp hai người gần kề nhau, Vương Nhị Ny có thể nhìn thấy lông tơ trên mặt của Tống Đại Lang, kỳ thực Tống Đại Lang trưởng thành không tệ, không chỉ có không xấu còn rất tuấn tú, lông mày không đậm không nhạt, ánh mắt hẹp dài, còn có thường xuyên gắt gao mím môi, người thoạt nhìn có chút lãnh tình, chỉ là Vương Nhị Ny cảm thấy trong mấy huynh đệ hắn là người ôn nhu nhất.
⬅ Trước Tiếp ➡