"Ông đây là người đàn ông của em." Anh vẫn không hề bị lay động, ngược lại giọng điệu càng lạnh lùng và nghiêm khắc hơn, để cô nghe rõ từng câu từng chữ: "Chạm vào em là chuyện đương nhiên!"
Cùng lúc đó, lực đâm của đầu ngón tay cũng mạnh hơn một chút, có ý muốn dùng sức nghiền ép chỗ sâu trong cô!
Nửa ngón tay cắm vào, một tấm màn chắn mềm mại đã chặn sự xâm nhập của anh.
Tấm màng trinh mỏng manh mới xua đi được một chút lửa giận của người đàn ông.
Nói là tức giận, thật ra là do tính chiếm hữu của phái mạnh quấy phá,
Cô rơi vào tay anh, mặc kệ là phạm tội gì, mặc kệ cô gia nhập đảng phái cũ nào, hoặc giả cho dù lưu lạc trở thành nữ tù nhân thì cô cũng chỉ có thể là người phụ nữ của anh! Vợ chưa cưới của anh!
Nếu như huyệt nhỏ non mềm ấm áp này bị người khác chạm vào, thì kẻ đó có chết cũng không có gì đáng tiếc!
Sau khi kiểm tra cơ thể của cô, Tần Du mới vươn cánh tay còn lại, kéo mặt cô qua nhìn kỹ.
Nữ tù nhỏ bé không ngừng khóc nức nở, nước mắt như sợi dây đứt đoạn rơi xuống lồng giam, trông cô còn chật vật và đáng thương hơn so với tưởng tưởng của anh, dáng vẻ buồn bã khiến người ta nao lòng gục ngã.
"Sao vậy?" Giọng điệu của người đàn ông nặng hơn ba phần: "Còn chưa chạm vào em, khóc cái gì chứ?"
Đường Ly giống như một mảnh thủy tinh sắp vỡ, mà câu nói này của anh chính là một đòn cuối cùng.
Còn chưa chạm vào em.
Anh làm đủ trò xấu, sao có thể nói ra được?
Đường Ly cũng không phải người hèn nhát, bị anh bắt nạt đến mức sợ hãi, con thỏ cuống lên cũng sẽ cắn người.
"Rõ ràng là anh chạm vào!" Hốc mắt cô đỏ bừng, bờ môi run rẩy, giọng điệu kích động: "Rõ ràng là anh chạm vào nơi đó của tôi.."
Thậm chí ngón tay của anh vẫn còn đang cắm vào trong lỗ nhỏ của cô, nghe cô nói vậy lại quấy động một chút.
"Tại sao tôi không thể chạm vào?" Anh thô lỗ nói, lặp lại lần nữa: "Tôi là chồng chưa cưới của em!"
Cô bị cắm vào rất khó chịu, rõ ràng không muốn khóc, nhưng vẫn không nhịn được rơi lệ.
"Không phải!.. Nơi này.. Chỉ có người tôi thích.. Mới có thể chạm vào!"
Tình cảm của con gái là sương mù mông lung màu trắng sữa.
Thích à.
Trước giờ chưa từng có ai dám trái lệnh của người cầm quyền hô mưa gọi gió, huống hồ chỉ là tình cảm mơ hồ.
Tần Du véo mông nhỏ của cô, đôi mắt sắc bén tối sầm lại.
Bảy năm, cho dù là cỏ cây ở Cảnh Chương Đài cũng đã nhận anh là chủ nhân.
"Em nói lại lần nữa." Giọng nói của anh lạnh lùng đến đáng sợ.
Xương cốt mỹ nhân sinh ra đã độc nhất vô nhị, khắc vào trong lòng anh dấu ấn độc nhất.
"Tôi chưa từng thích anh." Đường Ly nghẹn ngào nói: "Chưa từng!"
Sự lạnh lùng của anh dường như chỉ là vẻ bình tĩnh trước khi bộc phát, anh đột nhiên nắm lấy tay cô, suýt chút nữa đã bóp nát cổ tay ấy: "Vậy thì đây là cái gì!"
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Tay của hai người một màu đồng cổ rắn chắc mạnh mẽ, một trắng nõn mềm mại mát lạnh.
Điều duy nhất tương đồng là chiếc nhẫn đính hôn trên ngón áp út.