⬅ Trước Tiếp ➡
Có lẽ thấy cô lề mề mãi vẫn chưa lấy tiền ra được, chủ quán đi từ đằng sau quầy hàng ra ngoài phòng ngừa cô gái trẻ chạy trốn.
Hạ Sênh bối rối một lúc mới bảo “Tôi biết xem bói xem tướng, tôi bói cho ông một quẻ để trừ tiền cơm, có được không?”
Ánh mắt của chủ quán nhìn cô càng đề phòng hơn.
Không chỉ ăn quỵt một bữa mà còn tuyên truyền mê tín phong kiến, nhìn thế nào cũng không giống một người tốt.
Hạ Sênh định nói gì đó thì một giọng nói vang lên từ phía sau “Cô gái, xem cho tôi một quẻ đi, tôi sẽ trả tiền giúp cô.”
Hạ Sênh quay đầu, chỉ nhìn thấy một người đàn ông trung niên cao gầy đang đứng đằng sau cô, trong ánh mắt nhìn về phía cô tràn đầy vẻ nghi ngờ và không tin tưởng, rõ ràng không hề có thành ý muốn xem bói.
Cô liếc mắt nhìn ông ta rồi nói “Ông xuất thân từ bộ đội, lúc đi làm vợ con bị tên du côn tấn công trả thù, chết ngay tại trận. Cũng vì chuyện này mà ông xuất ngũ, từ đó không còn kết hôn nữa, thay đổi tên họ, sống một mình.”
“Sau khi xuất ngũ, ông mở một công ty công thương nghiệp, việc kinh doanh phát đạt, nhưng cây to đón gió, gần đây đang bị tiểu nhân đeo bám.”
“Ông vì tiền mà gặp họa, trưa hôm nay hướng Đông Nam đại hung, gặp tai nạn giao thông do Lý thị gây ra, họ Vương chắn họa bỏ mình.”
Giang Trọng Thanh vốn chỉ muốn trừng trị tên lừa đảo này một phen, tránh cho chủ quán lại bị cô hại.
Nhưng sau khi nghe được lời nói của cô, chút nghi ngờ trong ánh mắt của ông ta đã lập tức biến mất.
Mấy hôm nay ông ta vốn đang ở ngoại tỉnh công tác nhưng vì lợi nhuận công ty mà xảy ra xung đột với nhà họ Lý, từ đó mới vội vàng trở về đế đô chuẩn bị giải quyết chuyện này.
Mà chỗ hôm nay ông ta định tới vừa vặn ở phía Đông Nam.
Tài xế của ông ta cũng họ Vương.
Điều quan trọng nhất là thân phận của ông ta tại bộ đội ngày trước đặc biệt, ngoại trừ chiến hữu ra thì không có bất cứ một người nào biết ông ta xuất ngũ vì cái chết của vợ con.
Giang Trọng Thanh cũng quen biết máy đại sư huyền môn nên bản thân cũng tin có quỷ thần.
Lúc này nghe Hạ Sênh nói mấy câu này, ông ta cũng biết cô gái trẻ trước có mặt có chút bản lĩnh trên người.
Vẻ mặt của Giang Trọng Thanh dần trở nên nghiêm túc, hỏi “Tiểu sư phụ có cách nào hóa giải không?”
Hạ Sênh giơ hai bàn tay trắng bóc ra “Xem bói trừ tiền cơm, còn giải nạn tính cái khác.”
Giang Trọng Thanh sững sờ sau đó lại bật cười sảng khoái “Tiểu thiên sư đúng là thẳng tính thật đấy, cô muốn bao nhiêu tiền?”
Hạ Sênh giơ một ngón trỏ lên, ra hiệu “một.”
Giang Trọng Thanh bảo “Mức giá này hơi lớn, di động của tôi không chuyển được, đợi lát nữa tôi sẽ gọi điện kêu tài vụ chuyển cho cô.”
Lợi nhuận ròng trong một quý của công ty ông ta lên đến hơn một tỷ, một trăm vạn đối với ông ta mà nói không tính là gì cả, chỉ là chuyển tiền khá rắc rối mà thôi.
Hạ Sênh nghi ngờ “Không có tiền mặt sao?”
Bây giờ người giàu có thậm chí còn không có nổi một trăm đồng tiền mặt trên người?
Giang Trọng Thanh lắc đầu “Không có.”
Ai lại mang một trăm vạn tệ tiền mặt ra ngoài chứ?

⬅ Trước Tiếp ➡