Lệ Phong Tước giống như một con dã thú bị thương, mang theo tức giận, mang theo không cam lòng mạnh mẽ lôi kéo da thịt nhẵn nhụi trên cổ Tần Lạc Y, đau đến người dưới thân hút vào khí lạnh.
"Lệ Phong Tước, anh say đến điên rồi sao? Tôi là Tần Lạc Y, không phải Mục Linh gì đó, anh muốn phát rồ thì đi tìm người khác, ở đây hồ đồ cái gì?"
Cái cổ Tần Lạc Y đau đến dường như muốn mất đi tri giác, tay cô dùng sức đẩy Lệ Phong Tước, không muốn để cho anh tiếp tục động tác.
Lệ Phong Tước đối với Tần Lạc Y mắt điếc tai ngơ, cảm giác tay đẩy ở trên mặt mình quá mức vướng bận, anh nhíu chặt lông mày, đưa tay kéo cà vạt của mình xuống quấn tay người dưới thân vào đầu giường.
"Anh thả tôi ra."
Tần Lạc Y bi ai phát hiện, quần áo trên người mình đang bị người đàn ông giống như rơi vào điên cuồng trước mắt từng cái từng cái lột ra.
"Cái tên khốn kiếp này!"
Lệ Phong Tước nhớ tới tất cả tối hôm qua, đứng dậy đến phòng khách, nhìn thấy mới ngắn ngủi mấy ngày, trong phòng biến hóa làm anh có trong nháy mắt hoảng thần.
Ngoài cửa sổ ánh mặt trời vừa vặn, Tần Lạc Y mới vừa tỉnh liền bị ánh mặt trời xán lạn trước mắt chiếu rọi đến không mở mắt ra được.
Tỉnh táo lại, cô phát hiện trên người mình có thể thấy rõ ràng dấu vết, cùng với quần áo tán loạn đầy đất, mặt đỏ đến nóng lên.
Mới vừa vào phòng khách, Tần Lạc Y liền bị mùi khói trong phòng hun đến nhíu chặt mày lên, rất nhanh phát hiện Lệ Phong Tước ngồi trên ghế salông hút thuốc, một tay cầm xì gà, hai mắt không hề có nhiệt độ nhìn xem bàn trà trước mặt.
Lệ Phong Tước làm Tần Lạc Y nhớ tới chuyện tối ngày hôm qua, người này bá đạo điên cuồng, dù cho mình khóc lóc cầu anh ta dừng lại cũng mắt điếc tai ngơ, trong lòng dâng lên cơn giận dữ, nhanh chân đi đến trước mặt Lệ Phong Tước, đoạt lấy xì gà trong tay anh.
"Lệ Phong Tước, chuyện tối ngày hôm qua anh nhất định phải cho tôi một lời giải thích!"
Cô thực sự là không nghĩ ra, tại sao mình lại bị người đàn ông này ăn no căng diều.
Đặc biệt là nghĩ đến thân phận "Trai bao" của người đàn ông này, trong lòng Tần Lạc Y liền có một tia cảm giác là lạ.
Có lẽ là bởi vì cô quá mức tức giận, Tần Lạc Y quên mất một trai bao làm sao có khả năng hút nổi xì gà.
Lệ Phong Tước cũng không trả lời Tần Lạc Y, anh chỉ là bình tĩnh nhìn khuôn mặt tức giận của người phụ nữ trước mặt, lại dường như xuyên thấu qua cô nhìn thấy người khác.
Tần Lạc Y phát hiện người đàn ông trên ghế salông vẫn là khuôn mặt lạnh lùng, nhưng cũng ánh mắt mê ly nhìn mình chằm chằm.
Bỗng nhiên có chút không dễ chịu, cô cảm thấy, ánh mắt của anh cũng không phải đang nhìn mình.
Vậy thì là nhìn ai?
Người gọi là Mục Linh kia sao?
1: Dù cho tôi chạm em, đó cũng là hợp pháp (1/2)
Tần Lạc Y nhìn thấy Lệ Phong Tước không có ý định nói gì, cũng là ánh mắt quật cường trừng mắt nhìn người đàn ông kia, hai cái tay không biết là bởi vì tức giận hay là căng thẳng, chăm chú nắm, đồng thời mím môi không chịu nói.
Nhớ tới chuyện tối ngày hôm qua, Tần Lạc Y cũng không phải không buông ra, hai người bọn họ lại không phải là chưa từng làm, cùng lắm coi như là quỷ nhập vào người.
Cô chỉ là không thể nào tiếp nhận được chồng mình, ừm, tạm thời xem như là người chồng trên danh nghĩa, ở lúc đang cùng mình làm loại chuyện thân mật nhất kia, trong miệng vậy mà kêu tên phụ nữ khác.
Đối với chuyện như vậy, đổi làm bất luận người phụ nữ nào, đều không rộng lượng được đi.
"Em là người phụ nữ của tôi, lẽ nào tôi không thể đụng vào em sao?"
Lệ Phong Tước phục hồi lại tinh thần liền nhìn thấy vợ mình nghiến răng nghiến lợi nhìn mình chằm chằm, dáng dấp kia dường như hận không thể muốn ăn tươi nuốt sống mình.
"Dù cho tôi chạm em, đó cũng là hợp pháp."
Lệ Phong Tước tà mị nở nụ cười, ánh mắt ngả ngớn nhìn người phụ nữ trước mắt, cái thần sắc khinh bạc kia dường như muốn xuyên thấu qua tầng áo ngủ khinh bạc kia trực tiếp nhìn thấy vóc người đẹp đẽ của Tần Lạc Y.
"Anh nhìn cái gì vậy."
Tần Lạc Y bị vẻ mặt không hề che giấu chút nào của anh đánh giá làm gò má đỏ chót, theo bản năng đưa tay bảo hộ ở trước người mình.
Cô không nhịn được thấp giọng gầm nhẹ nói: "Đó chỉ là một cuộc giao dịch! Anh biết rõ hôn nhân của hai người chúng ta chỉ là một tấm hợp đồng, không thể chắc chắn!"
Tần Lạc Y bởi vì tức giận, ngực kịch liệt chập trùng, cánh tay kia vốn là muốn che lại thứ gì, không những không có đạt được hiệu quả mong muốn, trái lại xây dựng một loại tư thái trong lòng bất mãn nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra vui vẻ.
Chỉ trong nháy mắt như vậy, Tần Lạc Y có chút hối hận lúc trước kết hôn với Lệ Phong Tước.
Cô cảm thấy, cô nên nói với anh một chút, hoặc là làm một cái hợp đồng gì đó thẳng thắn phân rõ ràng quan hệ của bọn họ.
Lệ Phong Tước nhìn dáng vẻ cô gái nhỏ trước mặt, mê người như vậy, trong đầu không bị khống chế hồi tưởng lại tình cảnh tối ngày hôm qua.
Tuy rằng anh uống say, thế nhưng cảm giác thỏa mãn trên thân thể làm anh đặc biệt phong phú, trên tay còn giống như lưu lại xúc cảm nhẵn nhụi căng mịn như vậy.
Cảm giác lưu luyến như vậy, anh thậm chí đều không có cảm nhận ở trên người Mục Linh.
"Lệ Phong Tước, tôi cảm thấy chúng ta cần phải ký kết một phần hiệp ước. Thứ nhất, anh không có thể tùy ý vào phòng tôi."
"Thứ hai, anh không thể tà tứ nhìn tôi, đúng, chính là không cho phép dùng loại ánh mắt này nhìn thôi. Thứ ba, không cho phép chạm..."
Lệ Phong Tước căn bản cũng không có nghe vào người trước mặt này đến cùng đang nói cái gì, anh chỉ là nhìn người phụ nữ này, nội tâm liền truyền đến từng trận kích động.
Kỳ thực Lệ Phong Tước cũng rất kinh ngạc, hơn nhiều năm qua như thế, bên cạnh anh chính là không bao giờ thiếu người phụ nữ, ở phương diện tự chủ, anh cũng có tự tin tuyệt đối.
Thế nhưng anh không rõ ràng, tại sao người phụ nữ này liền có thể mang cho anh cảm giác thỏa mãn trước nay chưa từng có, hơn nữa sau khi hưởng qua tư vị của cô, Lệ Phong Tước thậm chí sản sinh một loại ảo giác gần như ỷ lại.