Cái bụng ùng ục ùng ục vang lên không ngừng, cô phát hiện mình đã nằm ở trên giường, Lệ Phong Tước cũng không biết rời khỏi nơi này lúc nào, hẳn là đi làm đi.
"Ăn no căng diều liền tránh đi!"
Tần Lạc Y không hề che giấu chút nào mình khó chịu, cầm áo ngủ lên mặc vào liền chuẩn bị rời giường, nhưng không nghĩ hai chân mềm nhũn suýt chút nữa quỳ trên mặt đất.
"Lệ Phong Tước, anh chính là tên khốn kiếp, đại khốn nạn từ đầu đến cuối, không giữ lời hứa, không có trinh tiết."
Hai chân như nhũn ra, người phụ nữ đỡ eo đi vào phòng vệ sinh chuẩn bị tắm rửa, một cởi quần áo ra lại phát hiện trên người mình che kín dấu hôn nhợt nhạt sâu sắc.
Tần Lạc Y nghiến răng nghiến lợi nhìn mình trong gương, chợt nhớ tới lúc ở quán cà phê, cô ưu thương bị mẹ đuổi khỏi Tần gia, đồng thời đã thất trinh với một "Trai bao".
Mà quên mất lúc bàn chuyện kết hôn, ly hôn với Lệ Phong Tước, đã nói không thể có bất kỳ chuyện vợ chồng thực tế nào.
"Bất cẩn rồi."
Tần Lạc Y khóc không ra nước mắt vỗ mạnh trán mình, chuyện quan trọng như vậy làm sao có thể đã quên mất chứ!
Thật vất vả thu thập xong chính mình, cô thay quần áo chuẩn bị ra ngoài mua thức ăn, lại phát hiện dấu vết trên cổ bị gặm cắn làm sao cũng không giấu được.
Cuối cùng, Tần Lạc Y chỉ có thể mặc quần dài, trên cổ còn chặt chẽ quấn một chiếc khăn cổ, liền như vậy dáng vẻ võ trang đầy đủ cầm giỏ thức ăn đến siêu thị mua thức ăn.
Vì tiết kiệm chi tiêu, cô gần đây vẫn luôn là tự mình làm cơm ăn.
Cô tận lực không đi chú ý ánh mắt quái dị của các bác trai bác gái trong siêu thị kia, làm bộ bình tĩnh tiếp tục đi về phía trước.
"Lệ Phong Tước!"
Tần Lạc Y cắn chặt răng, mạnh mẽ thì thầm cái tên làm cho cô "Suốt đời khó quên" này.
Mua xong món ăn, Tần Lạc Y mới vừa dự định trở về, ở ngay góc đường phát hiện một tiệm bán hoa đang tuyển người cắm hoa.
Tiệm bán hoa không lớn, nhưng cũng không tính là nhỏ, một đôi cửa kính được lau óng ánh long lanh, trước cửa bày hai cái lẵng hoa lớn không yêu diễm, lại có một loại nhã trí khác.
Cô lập tức liền bị bề ngoài như vậy hấp dẫn, nhớ tới bản thân lúc trước trong chương trình học nữ công gia chánh, cắm hoa cũng là một môn phải học, liền cầm giỏ thức ăn đẩy cửa đi vào.
"Chào cô, xin hỏi cô cần gì?"
Chu Mạn Văn nhìn thấy cô gái quấn mình đến chặt chẽ trước mặt này có trong nháy mắt kinh ngạc, thế nhưng tố chất nghề nghiệp chuyên nghiệp làm cho cô rất nhanh treo lên nụ cười xán lạn tiến lên nghênh tiếp.
"Chào cô."
Tần Lạc Y cũng là mỉm cười, cô nắm thật chặt cái giỏ trong tay, chỉ lo mình ngay cả công việc này cũng không thể quyết định.
"Tôi vừa ở bên ngoài nhìn thấy nơi này tuyển người cắm hoa. Không biết chức vị này bây giờ có người nhận hay chưa."
2: Ăn no căng diều liền tránh đi (2/3)
"A, cô chờ, tôi đi tìm cửa hàng trưởng của chúng tôi."
Chu Mạn Văn nghe thấy cô nói là đến xin việc, liền cho cô trước tiên tùy ý nhìn, tự mình liền chạy đến sau nhà đi tìm cửa hàng trưởng.
Tần Lạc Y đặt giỏ lên bàn, tùy ý đánh giá bố trí chung quanh trong cửa hàng.
Toàn bộ không gian cửa hàng không lớn, thế nhưng là vận dụng ngăn cách rất khéo léo phân cách toàn bộ gian nhà thành mấy khu có công dụng khác nhau.
Đồng thời trong phòng còn có âm nhạc mềm nhẹ, âm thanh không lớn, thậm chí không lắng nghe cũng nghe không rõ đến cùng là giai điệu gì, có điều âm lượng như vậy lại trùng hợp làm cho toàn bộ tiệm bán hoa đều phủ thêm một tầng vẻ đẹp mông lung.
"Không biết tiểu thư xưng hô như thế nào?"
Lâm Sênh Ca nghe thấy Chu Mạn Văn nói có người xin việc, liền từ sau nhà đi ra. Vừa vào phòng khách liền nhìn thấy một cô gái "Võ trang đầy đủ" tùy ý nhìn lẵng hoa đã được đóng gói tốt trên bàn.
"Xin chào, tôi tên Tần Lạc Y."
Tần Lạc Y nhìn thấy có người đi ra khẽ mỉm cười, hào phóng cùng người đến nắm tay.
"Không biết Tần tiểu thư trước đây có kinh nghiệm cắm hoa hay không?"
"Lúc tôi đại học, có học lớp cắm hoa, hơn nữa tôi cũng thường thường mua hoa tự mình động tay bố trí phòng..."
Hai giờ sau, Tần Lạc Y mang theo biểu cảm thắng lợi trở lại nhà trọ, giải quyết vấn đề công việc làm cho tâm tình cô thật tốt.
Thậm chí quên mất mình tới bây giờ còn chưa có ăn cơm, xoa xoa bụng mơ hồ có chút đau của mình, Tần Lạc Y quyết định tự thưởng cho mình một hồi.
Tần Lạc Y ung dung, gương mặt Lệ Phong Tước vẫn lạnh lẽo như cũ, không những thả hơi lạnh cho người ở bên cạnh.
Hạ Hạo vốn đang ở văn phòng ngọt ngào gọi điện thoại cho người đẹp mình vừa câu được, không ngờ, Lệ Phong Tước bỗng nhiên xông vào, căng gương mặt ngồi trên ghế salông bất động, không nói lời nào.
Hạ Hạo nhìn thấy bộ dáng này của Lệ Phong Tước nào còn dám tiếp tục gọi điện thoại, vội vã nói một tiếng, liền nhanh chóng cầm văn kiện trên bàn lên vùi đầu phê duyệt, một bộ biểu cảm cúc cung tận tụy.
Lúc này, người làm công không dễ dàng mà.
Lệ Phong Tước cũng không quan tâm Hạ Hạo đang làm gì, anh bây giờ tâm rất phiền rất loạn, anh phát hiện bắt đầu từ khi gặp phải Tần Lạc Y, anh đều là không thể khống chế bị ảnh hưởng đến tâm trạng, không ngừng muốn cô, chiếm lấy cô.
Nhíu lông mày, Lệ Phong Tước đặc biệt phiền muộn.
địa vị hoàn mỹ bây giờ của anh khiến người ta không tìm được nhược điểm, thế nhưng người phụ nữ Tần Lạc Y kia lại có thể dễ dàng tác động tâm tình của anh, nhớ tới từ đêm qua đến vừa nãy, anh vậy mà liên tiếp mất khống chế hai lần, ý lạnh trên mặt càng sâu.