⬅ Trước Tiếp ➡
Người nọ lại hỏi "Thật sự không sao sao? Vậy có ai đến đón cậu không?"
"Có."
Cảnh Miên nhỏ giọng trả lời, cậu cầm lấy áo, nâng tay lên mặc áo, sau đó theo bản năng đeo khẩu trang, đứng dậy rời khỏi nhà hàng.
Ra đến ngoài nhà hàng.
Sắc trời đã tối đen và dài đằng đẵng, bao phủ cả khu phố phồn hoa lấp lánh, dù đêm đã khuya, nhưng người đi trên đường vẫn rất tấp nập.
Cảnh Miên dừng bước, nhìn trái nhìn phải.
Phát hiện anh Nhậm không xuất hiện, ngay cả chiếc xe ngày hôm đó của người đàn ông cũng không thấy.
Cảnh Miên rơi vào trạng thái nghi ngờ bản thân.
Lẽ nào cuộc điện thoại vừa rồi là áo giác của cậu?
Không đúng, cậu vẫn chưa say đến trình độ đó, hay là vừa nãy cậu báo sai vị trí, Nhậm Tinh Vãn đã đi đến chỗ khác?
Cảnh Miên đi về phía trước hai bước, lại dừng lại, hoàn toàn rơi vào mê mang.
Cậu ngẩn người tại chỗ vài phút, rồi hít sâu một hơi.
Sau đó xoay người rời đi.
"..."
Cảnh Miên lặng lẽ nghĩ, thôi đừng làm phiền anh Nhậm nữa. Bọn họ không có bất kỳ quan hệ gì, cậu nên tự về trường học thôi.
Nhưng vẫn phải gọi điện cho anh Nhậm trước, lỡ đâu đối phương ở sai địa điểm, cuối cùng còn phải chờ đợi cậu mãi.
Sau đó nói lời cảm ơn.
Cảnh Miên cầm lấy điện thoại, bấm số của Nhậm Tinh Vãn.
Chỉ là, bên tai vừa truyền đến tiếng "Tút Tút" ngắt quãng, bỗng nhiên tay của Cảnh Miên bị một bàn tay rộng lớn nắm lấy.
Giây tiếp theo, Cảnh Miên bị một sức lực cực lớn kéo đi.
Chân của cậu gần như rời khỏi mặt đất.
Tầm nhìn bị thay đổi dữ dội, trong nháy mắt, lưng của Cảnh Miên áp vào lồng ngực rộng lớn, không thể lui.
"... "
Cho dù chưa tỉnh táo hoàn toàn, Cảnh Miên vẫn có thể phân biệt được, chỗ này là một góc sâu của con ngõ, khe hở rất hẹp, chiều rộng cũng chỉ chứa được hai người.
Bỗng nhiên bị đưa đến nơi bí mật và nguy hiểm này, hô hấp của Cảnh Miên gần như dừng lại, hình như đối phương đội mũ và đeo khẩu trang, như cố gắng che giấu thân phận, không thấy rõ được khuôn mặt.
Đáy lòng Cảnh Miên lạnh lẽo, vừa muốn thoát ra, thì đột nhiên bên tai truyền đến giọng nói quen thuộc
"Là anh."
Chiếc mũ của Cảnh Miên giống như bị ai đó túm lại từ phía sau, làn da sau gáy của cậu hơi căng lên.
Đầu ngón tay hơi cọ vào da thịt, sau đó khẩu trang của Cảnh Miên bị hai ngón tay của người đàn ông phía sau kéo ra, lộ ra khuôn mặt có chút kinh ngạc của Cảnh Miên, hơi ẩm do hơi thở của cậu tạo ra làm nổi lên khuôn mặt đỏ của cậụ
Người đàn ông cũng lộ ra vẻ mặt kinh ngạc, hai người nhìn nhau vài giây.
Anh Nhậm mở miệng, giọng khàn khàn
“Cảnh Miên, lại không nhận ra anh à?”
Cảnh Miên ngẩn ra.
Bỗng nhiên trái tim đập điên cuồng.
“…”
Ở gần như thế, có lẽ Nhậm Tinh Vãn cũng nghe được.
Trước đó, thậm chí Cảnh Miên còn cho rằng về sau hai người sẽ không gặp nhau nữa.
Dù sao lần đầu tiên gặp mặt, biểu hiện và phản ứng của cậu cũng không phải loại hình mà đàn ông sẽ rung động, trái lại còn khiến cho mối quan hệ thanh mai trúc mã này, trở nên trong sáng đến mức không thể trong sáng hơn.
Không ngờ rằng vào buổi tối như vậy, lại dùng phương thức như vậy, gặp được anh Nhậm mà cậu đã không gặp trong bốn ngày.
… Chỉ là lần này cậu vẫn không nhận ra.

⬅ Trước Tiếp ➡