⬅ Trước Tiếp ➡
Bảy năm trước cô ta quỳ trước cửa lâu đài Isis cầu xin được ở lại bên cạnh anh ta.
Cô ta vứt bỏ hết sự kiêu ngạo, lòng tự ái của mình và tình nguyện trở thành hầu gái của anh ta.
Mục Thiên Lăng cười khẽ "Rất tốt Hãy nhớ từ giây phút cô quyết định như vậy thì cô cũng không còn quyền nói không."
Đỗ Yên Nhi tủi thân cắn môi "Vâng... Thưa cậu chủ."
"Đoàng đòang đòang." Tiếng súng liên tiếp vang lên.
Lôi Ưng không nén nổi vẻ đắc ý trên mặt, anh ta cười ha ha và vui vẻ huýt sáo "Cậu Lăng Cậu thua rồi."
Anh ta nhặt đạn về, sáu viên vàng bốn viên bạc.
Xã hội đen đều biết đạn của đại ca Phi Ưng Minh là Lôi Ưng đều được đặt và chế tạo riêng, mỗi viên đều mạ vàng.
"Cậu chủ " Quản gia nâng mâm bạc trên tay, vẻ mặt cung kính đưa lên khăn ấm.
Mục Thiên Lăng nhận lấy lau tay một cách quen thuộc rồi xoay người, lông mày xinh đẹp hơi nhướng "Đúng vậy. Tôi thua."
Sau này cô là người phụ nữ của Lôi Ưng.
Lôi Ưng nhìn Đỗ Yên Nhi bằng ánh mắt nóng bỏng "Nếu cậu Lăng thua thì có phải là tiền cược nên thuộc về tôi không?"
Đỗ Yên Nhi run rẩy tránh ra sau lưng Mục Thiên Lăng theo bản năng.
"Yên Nhi "
Mục Thiên Lăng cũng không quay đầu lại mà chỉ lạnh nhạt nói "Sau này cô là người phụ nữ của Lôi Ưng, săn sóc anh ta cho tốt chứ đừng để tôi thất vọng."
"Cậu chủ. . ."
Đỗ Yên Nhi thút thít định xoay chuyển quyết định của anh ta.
Nhưng trong lòng cô ta biết rõ hơn bất kỳ ai là chuyện gì Mục Thiên Lăng đã quyết định thì không ai có thể thay đổi.
Đường phân cách
Trên vách tường đầy tường vi đỏ, mùi hoa tường vi nồng đậm tràn ngập khắp không khí.
"Cậu chủ "
Mục Thiên Lăng chỉ quấn một cái khăn tắm trắng đẩy cửa ra ngoài, vài giọt nước trong suốt trượt trên cơ ngực xinh đẹp.
Mỗi khối cơ bắp trên người anh ta đều hoàn mỹ không tì vết như một pho tượng đắc ý nhất trong tay nghệ thuật gia, nếu nhiều một khối sẽ dư thừa.
Gương mặt đẹp trai như thiên thần, mắt phượng mê người hiện lên vẻ lạnh nhạt.
Anh ta nhận lấy nước từ tay quản gia, uống hai hớp và nhìn ra ngoài cửa sổ. Trời đã tối hẳn, anh ta quay đầu lạnh nhạt "Khi nào Đằng Nguyên đến?"
Quản gia vẫn luôn cung kính đứng bên cạnh anh ta "Nếu không có việc gì kéo dài thời gian thì chắc là 8h10 máy bay riêng của cậu út sẽ đến."
8h10 sao?
Mục Thiên Lăng mím môi, đôi chân thon dài bước về phía phòng ngủ "Còn mười phút."
Đồng hồ cổ trên tường vừa chỉ 8 giờ.
Vừa đến của phòng ngủ thì đột nhiên có người vội vã đi tới "Cậu chủ Có người định xông vào lâu đài."
Mục Thiên Lăng sửng sốt dừng bước nhíu mày, trong mắt phượng thoáng qua vẻ kinh ngạc.
"Là một cô gái có vẻ trẻ tuổi. Cậu chủ Hay là lập tức cho người bắt cô ta?"
Mỗi một ngõ ngách trong lâu đài Isis đều có camera. Suốt hai mươi bốn tiếng đều có mấy người ngồi trong phòng giám sát quan sát, chỉ cần có người xông vào là lập tức có thể phát hiện."
Không ai dám tùy tiện lén vào lâu đài Isis trừ khi chán sống.
Mục Thiên Lăng yên lặng hai giây sau đó hai mắt chợt sáng lên, anh ta nhếch môi, trong ánh mắt lóe lên vẻ cân nhắc "Tạm thời đừng động đến cô ta. Lâu rồi trong lâu đài không có chuyện thú vị như vậy."

⬅ Trước Tiếp ➡