Chậc chậc... Sao cô lại thông minh thế này Đúng là quá có đầu óc kinh doanh
Hai mắt Đồng Thải Vi lấp lánh nhìn chằm chằm vào cả tủ đầy quần lót, trước mắt đầy ánh sáng vàng như một đống tiền lớn đang ngoắc tay với cô.
Cô tháo balo xuống rồi nhét hết quần lót trong ngăn kéo vào balo, balo đang xẹp lép trở nên căng phồng.
"Bán một cái quần lót lời được mười nghìn, mười cái lời một trăm nghìn, một trăm cái lời..."
Một kẻ đang tự say mê không nhận ra sau lưng có thêm một người.
Vẻ mặt Mục Thiên Lăng cực kỳ khó coi, gương mặt đẹp trai giống như bao phủ một tầng mây đen.
Cô nàng đáng chết này
Anh ta không thể ngờ cô lại muốn trộm... Quần lót của anh
Tùy tiện lấy một cái đồng hồ nổi tiếng trong ngăn kéo cũng đủ để cô không cần lo ăn lo uống cả đời nhưng cô ta lại không lấy mà lại trộm hết tất cả ... Quần lót của anh
Có rất nhiều phụ nữ thích anh ta.
Cũng có rất nhiều phụ nữ tỏ tình với anh ta.
Mặc kệ dùng cách nào cũng chưa bao giờ có ai dùng phương thức biến thái như thế này để diễn tả tình yêu với anh ta.
"Đồ cũng trộm được rồi. Mình cũng nên đi thôi nếu không đợi Mục Thiên Lăng quay về thì rắc rối."
Đồng Thải Vi vỗ vỗ vào balo căng phồng rồi lộ ra một nụ cười hài lòng.
Ừ. Chuyến đi này không uổng công, vừa có thể hoàn thành nhiệm vụ vừa kiếm được một khoản tiền. Cô nghĩ đến đây lại không nhịn được bật cười ra tiếng.
Bỗng nhiên. . .
Cô cảm thấy có gì đó không đúng.
Một luồng khí lạnh từ sống lưng vọt thẳng lên đầu cô.
Cậu chủ Phải xử lý cô gái này như thế nào đây?
Cô chầm chậm xoay người.
"A." Một tiếng thét chói tai vang lên làm chú chim đang đậu trên cửa sổ giật mình bay mất.
"Anh... Anh... Anh..."
Cô trợn mắt luống cuống tay chân lấy một tấm ảnh từ trong balo.
Trong ảnh là một người đàn ông mặc âu phục đen.
Ảnh hơi mờ nhưng Đồng Thải Vi vẫn liếc mắt là nhận ra người đàn ông bị chụp lén trong ảnh và người đẹp trai quá mức đang đứng trước mặt cô...Là cùng một người.
"Mục...Mục Thiên Lăng Anh là Mục Thiên Lăng "
Đây chính cậu cả đẹp trai như thiên thần của nhà Isis trong lời đồn?
Thân hình cao gầy, vì da rất trắng nên từng đường nét trên khuôn mặt càng đẹp lạ thường. Trong mắt phượng hẹp dài là con ngươi đen láy sáng như sao.
Sơ mi trắng hơi ướt, toàn thân từ đầu đến chân đều khoe ra vẻ cao quý và đẹp mắt.
Vóc dáng người đàn ông này quá đẹp.
Đồng Thải Vi sửng sốt một lúc lại quên mất tình cảnh hiện tại của mình.
"Cô đang làm gì?"
Cô bị xách lên như một con gà con. Lúc này cô mới lấy lại tinh thần và liều mạng giãy giụa.
Trong khi vùng vẫy, quần lót trong balo... Rơi hết đầy trên thảm dày.
Mặt Mục Thiên Lăng càng đen.
"Buông tôi ra Anh buông tôi ra "
Mắt phượng của Mục Thiên Lăng hơi híp lại. Anh ta nổi giận khẽ mắng "Ồn ào quá Im miệng
Đồng Thải Vi giãy giụa mạnh hơn, càng lớn giọng gào thét liên tục "Buông tôi ra Đồ khốn kiếp Anh buông tôi ra Đồ con rùa..."
Một giây sau trên cổ cô truyền đến một cơn đau dữ dội. Hai mắt cô tối sầm, chưa kịp nói hết câu đã ngất xỉụ
"Cốc cốc cốc"
Tiếng gõ cửa vang lên.