⬅ Trước Tiếp ➡
Tính toán được rồi, sau đó cũng nên suy nghĩ chuyện tiền bạc làm sao kiếm lời.
Điều kiện gia đình Tô Trà vốn cũng không phải quá tốt, ba mẹ sớm liền bởi vì tình cảm không hợp mà ly hôn, mẹ tái giá mấy năm không liên hệ, không có tình cảm gì.
Cô theo ba, ba cũng không cần phải nói, tìm một người mẹ kế, mẹ kế sinh một em trai, liền nhìn cô như đứa con ghẻ không hợp mắt, thêm vào ba Tô bởi vì công việc điều đến tỉnh lân cận, Tô Trà lại vốn là đang đi học không có cách nào đi theo, mẹ kế thẳng thắn giựt giây ba Tô ném cô đi.
Tuy rằng mặc kệ, nhưng mỗi tháng cho một ngàn đồng phí sinh hoạt.
Một ngàn đồng vào lúc này đã không tính là nhiều, cô dùng một ngàn đồng này trả tiền thuê nhà tiền điện nước, còn có các loại chi tiêu thiết yếu của con gái, dù cho cô không trang điểm, nhưng cũng có tiêu hao cái khác.
Mỗi tháng đều quá giật gấu vá vai, thêm vào ăn không được, cơ thể Tô Trà khá là khuyết thiếu dinh dưỡng, rất là gầy yếu.
Cô trừ thời gian đi học ra, cuối tuần cũng giúp người khác làm một chút việc, dùng việc này để kiếm một chút sinh hoạt phí.
Nhưng cũng bởi vì như vậy, thành tích học tập của cô liền không duy trì được, lập tức liền phải thi đại học, cô lại không hề giống một học sinh muốn thi đại học, nếu không phải là chủ nhiệm lớp không tệ, Tô Trà phỏng chừng sớm đã bị đuổi học rồi.
Càng khỏi nói cô làm công việc khổ cực như thế còn đều là trợ giúp Địch Diệu, một sinh viên đại học như anh ta còn dựa vào một bạn gái học trung học phố thông nuôi, nói ra không biết có thể làm cho bao nhiêu người cố sức chửi, một mực Địch Diệu bám váy đàn bà còn lẽ thẳng khí hùng.
Chính là bởi vì Tô Trà dễ bị ức hiếp, tính cách mềm nhũn như quả hồng, dễ bị bắt bí.
Nghĩ đến từng chuyện ngu xuẩn trước đây, làm Tô Trà bây giờ chống trán của chính mình, nhẹ "ách" một tiếng.
Bây giờ cô sống lại trở về, muốn kiếm tiền cải thiện sinh hoạt chắc chắn sẽ không giống như trước đây.
Ở thời hiện đại này, muốn kiếm tiền, một nữ sinh sắp phải thi đại học, có thể làm cái gì đây?
Cái kia thật đúng là quá dễ dàng!
Cô có dung mạo xinh đẹp nha!
Đương nhiên cái đẹp đẽ này khẳng định không phải nói muốn đi làm chuyện gì đó không hay, mà là nếu Tô Trà đã đặt trước là muốn đi thế giới giải trí rồi, như vậy bây giờ có cái lựa chọn rất tốt.
Internet.
Bây giờ thời đại phát triển cao tốc, điện thoại di động có tầng tầng lớp lớp các loại APP, mặc kệ là ngôi sao nghiệp dư hay là người mới vào nghề đều có thể một đêm nổi tiếng, những người nổi tiếng trên Internet có thể tích lũy người hâm mộ chỉ dựa vào khuôn mặt, nếu Tô Trà muốn vào thế giới giải trí, như vậy bây giờ liền chuẩn bị về hướng phương diện này làm làm sao không thể.
Có điều cô cũng không định chỉ dựa vào mặt, khuôn mặt chỉ là một điều kiện có lợi phụ thêm, thậm chí nếu như lúc bắt đầu mình có năng lực khác biệt hấp dẫn được sự chú ý của người khác, sau đó mới công khai tướng mạo của mình, thì càng có thể dẫn tới hiệu quả to lớn.
Có điều phải làm sao thì Tô Trà tạm thời chưa nghĩ ra, đời trước cô ở cổ đại học không ít thứ, đời này liền trở thành ưu thế, chỉ là dù sao một người, quá nhiều thứ chỉ là biết chứ không am hiểu, nhất định phải tìm cái mà mình am hiểu, lại có thể hấp dẫn được sự chú ý của mọi người ở thời đại này.
Cô đang suy tư, chuông điện thoại liền đánh vỡ tâm tư cô.
Bởi vì chính chăm chú, đột nhiên bị tiếng chuông kích thích đến, làm Tô Trà có chút không hiểu sao nóng nảy, cầm điện thoại lên vừa nhìn, lại là cái tên "Tang Thi Thi".
Trong mắt Tô Trà đột nhiên bùng nổ ra khí lạnh.
Thật tốt, ngày thứ nhất sống lại, kẻ thù liền từng người từng người tới cửa làm quen, dường như là miễn cho cô quên mất vậy.
Tang Thi Thi, bạn tốt của cô, cũng là người đời trước lén sau lưng cô gian díu với Địch Diệu, lại cùng Địch Diệu làm gãy chân cô.
Nhưng cô nhớ được ngày hôm sau khi chuyện mình và Bạc Mục Diệc xảy ra, cũng không có Tang Thi Thi gọi điện thoại tới.
Như vậy, là do tin nhắn chia tay vừa nãy mình gửi sao?
Đúng như dự đoán, Tô Trà vừa nghe điện thoại, bên kia liền vang lên một giọng cô gái bởi vì gấp gáp ,à mang tới một tia sắc nhọn: "Tô Trà, vì sao cậu, vì sao cậu đột nhiên muốn chia tay Địch Diệu?"
Tối hôm qua tôi uống say, là ai đưa tôi trở về?
Tinh tế nghe tới, giọng nói kia là rất nhu hòa, nếu như nói nhỏ nhẹ, sẽ làm người khác toàn thân thoải mái, nhưng bây giờ có vẻ tức đến nổ phổi, thì có hơi phá hoại vẻ đẹp của giọng nói này.
Tô Trà ngồi ở bên giường, môi cong lên, ý cười không đạt đáy mắt, trong giọng nói lộ ra một luồng khí lạnh khiến lòng người lạnh lẽo: "Thi Thi à, tôi mới gửi tin nhắn chia tay cho Địch Diệu, không tới mấy phút, tại sao là cô gọi điện thoại cho tôi chứ?"
Lời này không lý do liền có thể làm cho người run run một cái, nếu như bây giờ Tang Thi Thi đứng trước mặt Tô Trà, e là sẽ bị sự hung tàn trong mắt cô bây giờ làm cho sợ mất mật.
Nhưng cô ta không nhìn thấy, cũng chỉ nghe giọng Tô Trà không giống bình thường, tuy rằng trong lòng chột dạ, nhưng rất nhanh tìm được lý do, thậm chí giọng nói kia một hồi liền biến thành có chút oan ức: "Tô... Tô Trà, cậu là có ý gì?"
Lúc cô ta nói chuyện, Tô Trà nghe thấy điện thoại di động bên kia của cô ta có từng tiếng từng tiếng bước chân nho nhỏ, hiển nhiên, là có người tiếp cận Tang Thi Thi.
Ý cười nơi khóe môi Tô Trà bất động, ánh mắt càng ngày càng thờ ơ.
"Cậu là đang hiểu lầm mình và Địch Diệu sao? Địch Diệu là nhận được tin nhắn của cậu, không thể tin được, quá khổ sở, vì vậy tìm mình kể. Mình là bạn tốt nhất của cậu, mình không khuyên cậu, còn ai khuyên cậu nữa? Tô Trà, Địch Diệu đối với cậu tốt như vậy, tại sao cậu muốn chia tay?"
Tiếng nói rưng rưng muốn khóc, quả thực nghe không ra tia sắc nhọn mới bắt đầu kia.
Tô Trà nghe thấy bên cạnh Tang Thi Thi có người nói nhỏ: "Thi Thi, em nói thêm cái gì với cô ta đi, người phụ nữ kia chính là không biết phân biệt, ngay cả người ưu tú như Địch Diệu cô ta cũng không muốn, con mắt cô ta là mù rồi sao?"
Giọng là rất nhẹ, cũng không biết có phải là bây giờ Tô Trà quá nhạy cảm hay không, mà cô nghe rõ rõ ràng ràng.
Hẳn là bạn của Tang Thi Thi, quen biết cô và Địch Diệu, là người đàn ông...
Con mắt Tô Trà híp lại, trong cổ họng cười gằn còn chưa lên tiếng, liền nghe Tang Thi Thi giống như lấy điện thoại ra: "Anh chớ nói lung tung, Tô Trà khẳng định là có chút kích động."
Nói xong, cô ta lại đưa điện thoại tới gần bên tai: "Alo, Tô Trà, cậu nói cho mình biết, cậu và Địch Diệu đến cùng là sao vậy? Sẽ không phải..."
Giọng nói của cô ta đột nhiên kinh ngạc thốt lên: "Có liên quan tới người đàn ông gần đây vẫn đi theo bên cạnh cậu kia sao?"
"..."
⬅ Trước Tiếp ➡