⬅ Trước Tiếp ➡
“Chị không có khẩu vị, uống cà phê đen là được rồi, sandwich em ăn đi.”
Phim tiên hiệp yêu cầu vóc dáng rất khắt khe.
Trang phục nhiều lớp chồng lên nhau, dù diễn viên đã rất gầy thì để lên hình đẹp vẫn phải giữ dáng kỹ lưỡng.
“Chị Vãn Ý, chiều chụp xong định trang là mình về được rồi phải không?”
Vi Vi cắn sandwich, quay sang hỏi.
“Nếu đoàn không có sắp xếp gì thêm thì chắc là vậy.”
Lâm Vãn Ý gật đầụ Hôm qua lúc nói chuyện với phó đạo diễn, cũng nói chiều chụp xong là kết thúc.
“Vâng ạ, chị Lâm, chiều em qua đón chị.”
“Ừ, nếu có gì thay đổi thì chị báo lại cho em nhé.”
Khi xe dừng lại, tài xế mở cửa.
Nhân viên đoàn phim đã chờ sẵn ngoài phim trường.
“Chị Lâm, phó đạo diễn bảo tôi ra đón chị. Nhóm tạo hình còn hai tiếng nữa mới tới, chị cứ nghỉ ngơi trước nhé.”
Nhân viên không ngờ Lâm Vãn Ý lại đến sớm như vậy. Cô là diễn viên đầu tiên có mặt tại trường quay.
“Làm phiền rồi.”
Lâm Vãn Ý lễ phép mỉm cười với nhân viên.
Nhân viên đoàn phim thấy cô lễ độ như vậy liền hơi sững người.
“Chị Lâm khách sáo quá.”
Vi Vi cầm theo túi đồ dùng thường ngày khi đóng phim cho cô.
Lúc đó đạo diễn và phó đạo diễn đang cùng biên kịch bàn kịch bản trong studio.
Lâm Vãn Ý không về phòng nghỉ mà đến studio chào hỏi.
Thấy cô đứng ngoài cửa, biên kịch vội vẫy tay “Vãn Ý đến rồi, tôi với đạo diễn đang bàn về vai diễn của cô.”
Vai nữ phụ Lạc Linh là do biên kịch Vương Lâm kiên quyết tiến cử cô.
Từ ngoại hình đến diễn xuất, đều rất phù hợp.
Đạo diễn Giang tuy chưa hợp tác với cô, nhưng tên tuổi của cô thì đã nghe nhiềụ
Lần trước tại lễ trao giải, cô còn nhận giải Nữ phụ xuất sắc nhất.
Dù không phải vai chính, nhưng giải này có giá trị rất cao, hơn nữa diễn tốt hay không không nằm ở vai diễn chính hay phụ.
“Vào ngồi đi, tuy chưa từng hợp tác, nhưng tôi nghe không ít đạo diễn khen cô.”
Đạo diễn Giang chỉ vào chỗ trống cạnh biên kịch, ra hiệu cô ngồi xuống.
“Cảm ơn đạo diễn Giang.”
Sau khi chào hỏi, Lâm Vãn Ý ngồi xuống bên cạnh Vương Lâm.
“Vai này là do cô Vương Lâm kiên quyết đề cử cô. Cô ấy là fan của cô, xem không ít phim cô đóng. Lúc đầu cô ấy đề xuất tôi còn nghi ngờ, tưởng cô ấy có kính lọc fan.”
Nghe đạo diễn nói biên kịch là fan mình, Lâm Vãn Ý có phần ngạc nhiên.
Thật ra cô đóng phim mấy năm rồi, danh tiếng và độ nổi không cao.
Vì cô không thích chiêu trò, Ôn Tình cũng chỉ muốn cô chuyên tâm đóng phim, đi từng bước vững vàng.
Cô chưa từng tham gia một chương trình tạp kỹ nào.
...
“Đúng vậy, tôi với đạo diễn đều nghĩ cô Vương Lâm có kính lọc fan, nhưng xem phim của cô rồi thì biết, vai này đúng là không chọn sai người.”
Phó đạo diễn nói thêm vào phần đạo diễn còn chưa nói xong.
“Cảm ơn đạo diễn và biên kịch đã tin tưởng, tôi sẽ cố gắng thể hiện vai diễn này thật tốt.”
Lâm Vãn Ý quay sang nhìn biên kịch, thấy cô ấy đang nhìn mình đầy ngưỡng mộ.
Nói chuyện một lúc thì đội hóa trang cũng gần tới.
Lâm Vãn Ý chủ động xin phép về phòng thử trang phục, hẹn sau sẽ trao đổi thêm về vai diễn.
Không ngờ vừa ra khỏi studio thì Vương Lâm đã đuổi theo.
“Chị Lâm, có thể chụp ảnh chung không ạ?”
“Đương nhiên rồi.”

⬅ Trước Tiếp ➡