⬅ Trước Tiếp ➡
Tím lấy cái gới, cô ném thẳng về phía anh, "Dung Cảnh Mặc! Anh! Anh cút ra ngoài! cút ra ngoài ngay!"
Cẩm viên chỉ có hai người họ sống. Ban đêm, ngoài cửa nếu không có tiếng gió ngang qua thì vô cùng yên tĩnh.
Tiếng hét của cô, gần như vang vọng trong cả khu biệt thự.
Dung Cảnh Mặc hơi đờ người ra, giống như không thể đoán ra, cô lại có gan to như vậy.
Ở phòng ngủ của anh, lại đuổi anh ra ngoài?
Bạch Tinh Ngôn hét xong, thì tỉnh ngủ luôn. Sau khi hồi hồn thì hơi xấu hổ.
"Tôi nói tôi cút lận!" Cô lúng túng, lôi cái gối đầu ôm chạy ra khỏi phòng.
Ánh mắt anh đi theo bóng cô.
Cô đi đã xa, nhưng vẫn cảm giác được ánh mắt đang quấn lấy mình.
Cô bước nhanh hơn, vội vàng chạy xuống lầu.
Dung Cảnh Mặc không hề cản lại.
Tối nay, không tiện chạm vào cô, ngủ chung thì người chịu giày vò là anh.
Vào phòng tắm, anh lì trong đó hơn hai mươi phút vẫn chưa ra.
Cẩm Viên là biệt viện riêng của Dung Cảnh Mặc. Vì nó khá yên tĩnh, nên mới được chọn sau đại trạch nhà họ Dung, nên không thiết kế phòng cho khách.
Đây là địa bàn riêng của Dung Cảnh Mặc, thế nên không có bất kì ai vào đây ở.
Bạch Tinh Ngôn rời khỏi phòng ngủ, đi vòng vòng trên hành lang nhưng tìm không được phòng nào để ngủ, đành ôm gối ra sofa phòng khách.
Dung Cảnh Mặc là người lạnh lùng, đến cái chỗ ở cũng lạnh theo.
Cẩm Viên xây dựa trên lưng núi, phía sau lại có suối nên nhiệt độ thấp hơn thường.
Hôm sau, khi cô tỉnh dậy hình như hơi cảm.
May hơn, là mùa dâu của cô đến.
Đêm trước, Dung Cảnh Mặc vày vò cô nguyên một đêm, người cô chỗ nào cũng ê ẩm, hiện giờ cô có thể thoải mái được mấy ngày.
Lúc về phòng, không thấy Dung Cảnh Mặc.
Chỉ khi đi công ty, cô mới tìm một cái váy mang ra ngoài.
Không đề ý đến cửa phòng đóng, nhưng không khóa. Cô thay quần áo trong phòng. Cởi áo ngủ, quay lưng về phía cửa phòng, trước một cánh cửa sổ sát đất to đùng, cô thay một chiếc váy dài.
tât cả áo váy của cô đều là do Dung Cảnh Mặc cho người đem về, đến cả ờ nhà họ Dung cũng được sắp xếp.
vốn anh ta không hề hiểu con người cô, nhưng ngược lại, quần áo của cô, váy trắng cô mang đều như vừa với cô.
Bạch Tinh Ngôn thay váy, đứng trước cửa sổ, nhìn bóng mình trong tấm kính sạch tưng, cô cẩn thận nhìn kỹ.
Cô chỉ muốn đánh giá xem thử mình mang có đẹp không lại không hề phát hiện ra, bản thân cô hiện giờ, là một cảnh để người khác chiêm ngưỡng.
Dung Cảnh Mặc đứng ngay cửa, vừa vào nhà là thấy cảnh này, bước chân cũng tự dừng lại.
Cừa sổ sát đất, cô quay lưng về phía anh, cẩn cổ mảnh khảnh tinh tế hơi ngẩng cao, mang một sợi dây mảnh cong cong đầy quyến rũ, khuôn mặt xinh xắn, còn tỏa sáng hơn cả tia nắng đầu ngày.
Dường như cô cũng không nhận ra có người sau lưng mình.
Biến cửa sổ thành gương, trước gương cô quay trái quay phải, lại xoay vạt váy. chỉnh sửa váy xong thì cô lại bước thêm một bước, đến trước tấm kính, chỉnh lại mái tóc xoăn dài như rong biển của mình.
Ánh mặt trời lên cao, chiếu qua cửa kính sạch sẽ cứ như có ánh sáng ôm lấy một bên khuôn mặt thanh tú của cô, hàng mi tinh tế như đang nhảy múa trong ánh sáng, khẽ run rẩy như một chiếc lông vũ lướt qua.
Người đàn ông đứng phía sau, ánh mắt dần tối đi.
Cậu hai nhà họ Dung thuộc phái hành động
Bạch Tinh Ngôn đứng đối diện cửa kính, mái tóc uốn quăn đã duỗi ra, buộc cao lên, mà trong ánh sáng phản chiếu ngược lại bên cửa, bỗng xuất hiện hình bóng của Dung Cảnh Mặc.
Bạch Tinh Ngôn giật mình, quay đầu lại một cách cứng nhắc.
Dung Cảnh Mặc bước về phía cô, trong mắt như ẩn giấu một ngọn lửa.
Bạch Tinh Ngôn theo bản năng lui ra sau, lưng tựa sát vào cửa sổ.
Cơ thể Dung Cảnh Mặc thuận thế ép tới, khoảng cách lần này của hai người làm Bạch Tinh Ngôn có cảm giác nguy hiểm.
Những ngón tay dài của Dung Mặc chuyển lên trên mặt cô, ánh mắt nặng nề nhìn sang, hơi thở có phần nóng ấm, quanh quẩn bên tai cô.
Bạch Tinh Ngôn biết anh muốn làm gì, dùng khuỷu tay đẩy anh. "Dung Cảnh Mặc, đừng, đừng như vậy!"
"Đừng làm sao?" Người đàn ông đè sát vào cô, hỏi ngược lại, giọng điệu như đám mây sau giữa trưa, có phần uể oải.
Đã biết rồi còn hỏi.
⬅ Trước Tiếp ➡