⬅ Trước Tiếp ➡
Vài ngày sau, Bạch Tinh Ngôn đi Hoắc Thị.
Lúc Dung Cảnh Mặc không ở đây, tuy Cẩm viên quạnh quẽ nhưng đến tối Bạch Tinh Ngôn vẫn quay về đó nghỉ.
Cô chưa từng mong anh về, cô luôn nghĩ, ước gì anh ở bên đó càng lâu càng tốt.
Hoắc Tinh Phong đã sắp xếp người cho Bạch Tinh Ngôn làm đại diện, là một nữ minh tinh mới nổi, Lâm Lạc.
Bạch Tinh Ngôn học đại học khoa mỹ thuật tạo hình, không liên quan gì tới giải trí, nhưng bình thường vẫn hay xem tin tức giải trí, cũng xem như có hiểu biết.
htp vẫn khá yên tâm về cô, chỉ hướng dẫn đơn giản một buổi sáng, còn lại giao cho cô làm.
Người Bạch Tinh Ngôn nhận cũng không phải ngôi sao lớn gì, htp để cô dùng Lâm Lạc lấy kinh nghiệm.
Nhậm chức ngày thứ bảy, Dung Cảnh Mặc cũng đã ra nước ngoài bảy hôm, Hoắc Thị mở một buổi liên hoan nhỏ cho cô.
Công ty tụ tập, khó thoát việc uống rượu.
Người quen của Bạch Tinh Ngôn đều biết tửu lượng của cô rất kém.
Cô dị ứng bia, rượu trắng hay rượu vang cũng chỉ được một ly.
Nhưng trường hợp như đêm nay, không đi cũng không được.
Bạch Tinh Ngôn rời công ty trễ hai mươi phút, khi tất cả mọi người đã tập trung ở nhà hàng, cô mới khoan thai đến chậm.
Vừa tới cửa nhà hàng, định đi vào trong, chợt trong bòng đêm xuất hiện bóng dáng hai người đàn ông đi cạnh nhau, từ từ xuất hiện trong tầm nhìn của cô.
Người đàn ông có khí chất lạnh lùng như màn đêm đen, tự phụ, hoa lệ, ngũ quan dưới ánh đén như ngôi sao tỏa sáng chói mắt trong đêm.
Người phía sau, khuất bóng sau ánh đèn, dáng vẻ cao ngạo mím môi, lơ đãng tỏa vẻ sắc bén, vừa lúc nhìn về phía Bạch Tinh Ngôn.
Hai người cách nhau khoảng trăm mét, màn đêm bao phủ, nhưng Bạch Tinh Ngôn chỉ cần nhìn qua đã nhận ra anh.
Dung Cảnh Mặc có khí chất quá xuất chúng, dù chìm trong biển người cũng rất dễ bị nhận ra.
Càng không nói tới sau chuyện đêm bốn năm về trước, Bạch Tinh Ngôn đã chú ý tới anh.
Không ngờ hai người lại gặp nhau trong trường hợp này, cũng không ngờ anh đã về, Bạch Tinh Ngôn đứng sững trước cửa nhà hàng, ngây ra.
Anh rời khỏi nhà đã bảy hôm, giờ đã về rồi sao?
Bạch Tinh Ngôn cảm thấy suy nghĩ rối loạn.
"Mấy người vào trước đi!" Dung Cảnh Mặc nhìn qua cô, ý bảo người đi cùng vào nhà hàng trước đi.
Nhớ tôi à?
Dung Cảnh Mặc thong thả sải bước đi về phía cô, lẳng lặng nhìn cô chăm chú.
Bạch Tinh Ngôn thấy anh thì chỉ cảm thấy chóng mặt.
Sau khi kết hôn, đây là lần đầu tiên hai người chạm mặt nhau ở nơi công cộng. Cô xoắn xuýt không biết giờ nên giả bộ như người lạ, vờ như không thấy, hay là dứt khoát nửa sống nửa chín mà giữ khoảng cách với anh thôi.
Dung Cảnh Mặc dừng trước mặt cô, thân hình gần mét chín chắn trước mặt khiến cô cảm thấy rất áp lực, ngay cả ánh sáng xung quanh cũng bị chắn hơn nửa.
Dung Cảnh Mặc từ trên cao nhìn xuống cô, lạnh lùng mở miệng, "Sao nào? Mới bảy ngày đã không quen tôi nữa rồi à?"
Bạch Tinh Ngôn còn đang bận xoắn xuýt nên không phản ứng kịp.
"Không biết gọi người à?" Dung Cảnh Mặc lạnh lùng.
Bạch Tinh Ngôn không biết lúc này nên gọi anh là gì mới thích hợp đây.
Nghĩ rồi nghĩ, cô ngước mắt nhìn thẳng vào mắt anh, mặt không đổi chào hỏi, "Anh Dung!"
Mặt Dung Cảnh Mặc cứng lại.
Bạch Tinh Ngôn thấy vẻ mặt của anh không đúng lắm, nghĩ một lát liền đổi thành xưng hô mọi người gọi anh, "Cậu Hai Dung."
Mặt Dung Cảnh Mặc sa sầm xuống, anh mím chặt môi, ánh mắt sắc như lưỡi dao.
Bạch Tinh Ngôn cẩn thận nhìn anh, lòng căng thẳng.
Không đoán ra anh muốn mình xưng hô thế nào, cũng không muốn chọc đến anh. Ở bên ngoài chọc phải anh thì lúc về chắc chắn người chịu tội là cô.
Khả năng hành hạ người của Dung Cảnh Mặc cô đã được lĩnh giáo rồi, rất khủng bố.
Cô không muốn tối nay không được ngủ, cho nên chỉ có thể ngoan ngoãn đổi giọng, "Cảnh Mặc..."
Giọng của cô rất mềm mại, gọi xong liền ngước nhìn anh, thấy mặt anh vẫn lạnh tanh thì lại xoắn xuýt bộ não của mình một lát, sau đó thăm dò, "Anh Dung, anh Hai Dung, anh Cảnh Mặc ~"
Giọng nói mềm mại nhẹ nhàng, âm điệu kéo dài nũng nịu, hơi ngọt ngấy.
Còn đổi liền ba loại xưng hô.
Dung Cảnh Mặc không ngờ cô lại láu cá như vậy, khóe môi giật giật.
⬅ Trước Tiếp ➡