Dung Cảnh Mặc đang nhìn bên này lập tức trầm mặt xuống, miệng nhếch lên cười khẩy.
Ánh mắt Bạch Tinh Ngôn vẫn thỉnh thoảng liếc nhìn anh, vừa thấy phản ứng rất nhỏ này của anh thì tim lập tức nhảy mạnh.
Hoắc Thanh Phong không chú ý tới ánh mắt của hai người, anh rót một cốc nước cho mình, sau đó lại rót cho Bạch Tinh Ngôn một cốc.
Bạch Tinh Ngôn cố gắng bình tĩnh lại, ra vẻ bình thường cầm cốc lên định uống nước, bỗng đồng nghiệp ngồi cùng bàn bắt đầu ồn ào.
"Tinh Ngôn, trừ anh Hoắc ra thì hôm nay em đến muộn nhất đấy, sao có thể chỉ uống nước được chứ hả?"
"Sau này đều là đồng nghiệp rồi, nào, Tinh Ngôn, tôi mời cô một chén!"
"Tôi cũng mời cậu một chén!"
Bên này vừa hò hét xong thì mấy người bàn cạnh đấy cũng ồn ào theo.
Chỉ một lát mà hầu như mọi chén rượu đều hướng về phía Bạch Tinh Ngôn.
Vấn đề là Bạch Tinh Ngôn một chén cũng không uống nổi!
Ngớ người nhìn mấy bàn xung quanh, gương mặt vốn đang đỏ thắm của cô lập tức trở nên trắng bệch.
Dung Cảnh Mặc còn đang nhìn chằm chằm bên này.
Mắt anh dính chặt lấy mặt cô, nhìn khuôn mặt trắng bệch của cô, anh bỗng nhíu mày.
Hoắc Thanh Phong và Bạch Tinh Ngôn quen biết đã lâu, anh đương nhiên biết Bạch Tinh Ngôn không thể uống rượu.
"Mọi người đừng làm khó Tinh Ngôn nữa, tôi uống thay cô ấy được chứ hả?" Hoắc Thanh Phong cười cười, đứng lên rót đầy chén của mình, đang định uống thì có tiếng bước chân truyền tới từ phía sau, Dung Cảnh Mặc đã bước tới.
Giọng nói rất trầm rất trầm, vừa thong thả vừa lười nhác.
Đỡrượu giúp cô.
Bạch Tinh Ngôn ngẩng đầu nhìn, trong ánh mắt tràn ngập khó hiểu.
Dung Cảnh Mặc còn đang bước về phía này, từng bước thong dong, ánh mắt lạnh lùng lơ đãng lộ ra sắc bén.
Anh đừng bước giữa hai người Bạch Tinh Ngôn và Hoắc Thanh Phong, cứng rắn chen tách hai người ra, Dung Cảnh Mặc tự rót một chén cho mình, "Chào cậu Hoắc, thật đúng dịp!"
Không để ý ánh mắt ngạc nhiên của Bạch Tinh Ngôn ở sau lưng, anh bưng ly rượu cụng với ly của Hoắc Thanh Phong, "Mấy khi có thể tình cờ gặp như vậy chứ!"
Vòng tròn giới thượng lưu của thành phố C cũng chỉ có mấy nhà như vậy, hai người này ở cùng vòng tròn xã giao, cũng gọi là biết nhau.
Quen thì quen, chứ không thân.
"Đây là duyên phận đấy cậu Hai Dung!" Hoắc Thanh Phong đứng lên, cười híp mắt kính anh một chén.
Hai người đàn ông cạn chén, Dung Cảnh Mặc cũng không nhìn Bạch Tinh Ngôn sau lưng mình, nhấc cô lên như nhấc gà con, bàn thân thì ngồi xuống ghế của cô.
Anh coi cô như không khí, ngồi xuống liền nói chuyện với mọi người như bình thường, "Hôm nay mọi người tụ tập à?"
Dường như anh không định đi, ngồi xuống thoải mái thản nhiên.
Bạch Tinh Ngôn đứng cạnh như người hầu, bị chen mất chỗ ngồi.
Nhưng anh xuất hiện cản rượu giúp cũng khiến cô thở phào nhẹ nhõm.
Nếu anh không đến thì cô đúng là không biết nên đối phó với trường hợp này như thế nào.
Để Hoắc Thanh Phong uống giúp cũng không ổn lắm, giữa hai người không có quan hệ thân mật gì, cô cũng không muốn nợ người ta.
"Em đi nhà vệ sinh một lát." Vừa hay có thể giải thoát, Bạch Tinh Ngôn nhân lúc Dung Cảnh Mặc cản giúp mà chạy trốn khỏi hiện trường.
Cô đứng ngẩn ngơ trong nhà vệ sinh đến mười phút, lúc đi ra còn dáo dác xem thử xem Dung Cảnh Mặc còn ở đó không.
Nhưng lúc quay lại chỗ ngồi thì cô liền kinh ngạc há hốc miệng.
Buổi liên hoan hôm nay không ít hơn năm mươi vị đồng nghiệp, thế mà lúc cô về đến nơi đã thấy một đám một đám gục xuống, chỉ có Hoắc Thanh Phong và Dung Cảnh Mặc là còn tỉnh táo.
Thế mà lại đều bị Dung Cảnh Mặc giải quyết!
Anh cản toàn bộ rượu giúp cô đấy à?
Cản thì thôi đi, lại còn làm cho đám này không một ai có cơ hội mời rượu cô nữa, vì cả đám đã nằm úp sấp cả rồi!
Ác thật!
Hình như Hoắc Thanh Phong cũng hơi say, anh mơ màng xoa xoa huyệt Thái Dương, mở di động gọi cho trợ lý, "Lâm à, lái xe qua đón tôi!"
Bạch Tinh Ngôn nhìn Dung Cảnh Mặc, "Anh có sao không?"
Dung Cảnh Mặc nới nới cà vạt, đứng lên đi về phía nhà vệ sinh.
Bạch Tinh Ngôn hơi lo cho anh, vội đi theo sau.
Hành lang dài đằng đẵng, một người đi trước, một người theo sau.