Dung Cảnh Mặc cũng không nói nữa.
Nhưng lúc này mẹ Dung đang dùng cơm bỗng nhiên nói ra một câu: "Nghe nói hôm nay con nhóc Cố gia kia trở về!"
Tiểu Bạch kinh diễm
Nhà ăn bỗng nhiên trở nên yên tĩnh.
Bạch Tinh Ngôn không biết vì sao lại yên tĩnh như vậy, cũng không có ý xen vào việc của người khác.
Buồn bực cúi đầu, cô ăn từng thìa cháo trong bát.
Giải quyết xong bát cháo, cô đứng lên: "Con đến công ty, mọi người cứ chậm rãi dùng!"
Cô là người duy nhất trong nhà ra ngoài không có xe, cũng không giống mẹ Dung và các tiểu thư thân thích trong nhà có tài xế và xe riêng.
Từ trước đến nay, Dung Cảnh Mặc cũng không có ý đưa cô đi làm.
Tối hôm qua nhìn thấy anh dưới tòa nhà Hoắc thị, Bạch Tinh Ngôn tin rằng chắn chắn là trùng hợp.
Đi xe bus đến công ty, bận rộn một ngày, đến bốn rưỡi, Dung Cảnh Mặc gọi điện thoại đến.
"Xuống lầu!" Giọng nói lạnh lùng từ bên kia điện thoại truyền đến, giống như nói hai câu với cô cũng là dư thừa, anh lập tức cúp điện thoại.
Bạch Tinh Ngôn không ngại thái độ của anh, anh lạnh nhạt với cô cũng tốt, như vậy, chắc hẳn ngày ly hôn sẽ không xa nữa?
Sửa sang các vật dụng trên bàn làm việc, xin Hoắc Thanh Phong nghỉ, sợ Dung Cảnh Mặc chờ lâu, cô bịch bịch đi xuống lầu.
Đi ra công ty, xe Dung Cảnh Mặc đã chờ ngoài cửa lớn chờ.
Hoắc thị là công ty giải trí, tụ tập nghệ sĩ hạng A trong nước, ra vào công ty đều là hoa khôi hay hotboy của Học Viện Điện Ảnh.
Nhưng dù trong hoàn cảnh như vậy, Dung Cảnh Mặc đứng đó, gương mặt kia vẫn dễ dàng đoạt hết ánh sáng của mọi người xung quanh.
Anh là mặt trời, đi đến chỗ nào, chỗ đó liền tỏa sáng.
Bạch Tinh Ngôn không muốn người khác chú ý đến quan hệ của hai người, một đường cầm túi che mặt mình, chạy chậm đến bên cạnh anh, mở cửa xe chui vào trong.
Cô trốn rất nhanh, độ nhạy bén đề phòng bị lộ ra ánh sáng còn cao hơn nghệ sỹ.
Người vừa vào trong xe, đã kéo cửa sổ tối màu lên.
Dung Cảnh Mặc nghiêng đầu lạnh nhạt nhìn cô một cái, cũng lên xe.
"Chúng ta đi đâu?" Bạch Tinh Ngôn thuận miệng hỏi.
Cô nhớ sáng nay anh nói muốn dẫn cô đến một chỗ.
Khuôn mặt Dung Cảnh Mặc lạnh lùng không trả lời.
Bạch Tinh Ngôn méo miệng không hỏi tiếp.
Dung Cảnh Mặc dẫn cô đến một cửa hàng lễ phục.
Xe dừng lại, anh túm cô xuống xe rồi ném cho mấy nhân viên trong đó.
Bạch Tinh Ngôn bị mấy người dẫn đi tạo hình.
Đổi lễ phục, phối hợp trang sức, làm tóc, trang điểm, khoảng hai giờ mới đi ra.
Đây là lần đầu tiên cô mặc trang phục lộng lẫy xuất hiện trước mặt Dung Cảnh Mặc.
Lễ phục được chọn là một chiếc váy màu trắng tinh quét đất, làn váy được thêu tinh xảo, ngực trang trí lông chim, đính thêm mấy viên thủy tinh, giống như được ánh trăng bao phủ.
Màu trắng là là màu hợp với cô nhất, giống khí chất của cô, sạch sẽ và tốt đẹp.
Gương mặt cô vốn vô cùng xinh đẹp, không cần trang điểm quá rực rỡ, chỉ đơn giản đã nổi bật rồi.
Màn che trong phòng thử đồ được kéo sang hai bên, dưới ánh sáng, cô chậm rãi đi về phía anh.
Như là một đóa hoa, nở rộ từng lớp trước mặt anh, trở thành dáng vẻ đẹp nhất trong mắt anh.
Dung Cảnh Mặc nhìn đến thất thần.
Dường như Bạch Tinh Ngôn không biết lúc này mình xinh đẹp đến kinh tâm động phách thế nào, đi đến trước mặt anh, nghiêng người, nâng eo, nói thầm: "Dung Cảnh Mặc, tôi cảm thấy eo hơi chật!"
Dung Cảnh Mặc lấy lại tinh thần, gương mặt vô cảm ném lại một câu: "Cô nên giảm béo!"
Bạch Tinh Ngôn giận, cô cao một mét sáu mươi tám, nặng có bốn mươi lăm cân thôi!
Xinh đẹp không gì sánh được
Đi ở phía trước, Dung Cảnh Mặc lên xe trước cô.
Bạch Tinh Ngôn xách váy đi ra ngoài, ngồi lên ghế phụ.