⬅ Trước Tiếp ➡
Giống như là không muốn người thứ ba nào nhìn thấy bất cứ bộ phận nào trên cơ thể cô, anh cởi áo vest của mình ra ném vào người cô, áo của anh rộng thùng thình bao bọc kín mít cơ thể nhỏ xinh của cô.
Gió vào ban đêm còn mang theo sương lạnh, thấm lãnh.
Mùi hương bặc hà trên quần áo của anh vô cùng dễ chịu, là mùi hương của riêng anh. Sau đêm hôm đó, Bạch Tinh Ngôn cũng không xa lạ với nhà họ Kiều nữa.
Bạch Tinh Ngôn kéo lại áo, ngửi hơi thở tươi mát trong mũi, cô bỗng nhiên lại nhớ tới chuyện đêm ngày hôm đó vào bốn năm về trước.
Cô nhìn trộm người đàn ông ở bên cạnh, thấp thỏm bất an quan sát phản ứng của anh.
Anh hẳn là không nhớ rõ về chuyện đêm hôm đó đi?
Chuyện này đã quá lâu rồi, bởi vì cô là người hoàn toàn tỉnh táo, nên còn nhớ anh ấy là điều có thể lý giải được.
Nhưng lúc đó anh uống nhiều rượu như vậy, rõ ràng là say rồi, anh sẽ còn nhớ cô chứ?
Khuôn mặt đẹp trai lạnh lùng của Dung Cảnh Mặc không có một chút biểu tình nào, ánh mắt luôn nhín về phía trước, từ đầu tới cuối không nhìn cô lấy một cái.
Bạch Tinh Ngôn vô thức thở phào nhẹ nhõm.
Vẻ mặt của anh không giống như là người đã biết chuyên hai người đã từng ở cùng nhau một đêm. Anh đã không còn nhớ rõ chuyện đêm hôm đó ở nhà họ Kiều nữa!
Chỉ cần anh không nhớ rõ, sự tình sẽ đơn giản hơn rất nhiều.
Chiếc xe quân dụng Hummer thong thả chạy trên đường phố vắng không người, thỉnh thoảng lắc lư làm cho Bạch Tinh Ngôn có chút mơ màng buồn ngủ.
Không lâu sau trời sáng rồi?
Lăn qua lăn lại đến bây giờ, kỳ thật cô rất mệt.
Đằng nào cũng chạy không thoát được bàn tay của Dung Cảnh Mặc, vậy chi bằng ngủ một giấc đi.
Nhưng ngủ như thế nào, Bạch Tinh Ngôn không biết.
Thân thể xiêu xiêu vẹo vẹo nằm trong chiếc xe rộng rãi mà ngủ, cô dường như ngủ rất sâu, hô hấp trở nên đều đều.
Dung Cảnh Mặc nghiêng đầu, lẳng lặng nhìn chằm chằm cô mà đánh giá .
Bạch Tinh Ngôn là một cô gái thuần khiết, tao nhã, đơn thuần, không trộn lẫn một chút tạp chất nào.
Tinh khiết, không mang theo nửa điểm diễm lệ, thanh thanh đạm đạm, lại rất dễ dàng gợi lên mong muốn nhúng chàm dục vọng của người khác.
Nội tâm, suy nghĩ, vô cùng đơn giản, lại có thể tự biến thành một loại kinh diễm!
Dung Cảnh Mặc nhìn chằm chằm cô không cẩn thận nhìn tới thất thần.
Trước khi gặp lại nhau trong vườn nhà họ Kiều ở Pháp ngày hôm đó, kỳ thật, hai người đã gặp nhau rất nhiều lần rồi.
Tiến vào nhà họ Dung
Dung Cảnh Mặc và Bạch Tinh Ngôn lần đầu tiên gặp mặt là ở trên khoang hạng nhất của một chuyến bay quốc tế vào bốn năm trước.
Lúc ấy, vị trí của hai người vừa vặn ở cạnh nhau.
Trên chuyến bay đêm, tất cả các hành khách trong khoang máy bay đều đã ngủ say, chỉ có mình cô giống như một đứa trẻ vậy, thích thú , tò mò mà ghé vào bên cửa sổ, chăm chú ngắm nhìn bầu trời đêm.
Lúc ấy ngoài cửa sổ, cả bầu trời đều là sao, ngân hà mênh mông bát ngát, dường như giơ tay ra là có thể với tới.
Có điều Bạch Tinh Ngôn mới có mười bảy mười tám tuổi, ngây ngô giống như một học sinh trung học, vừa đơn thuần lại tốt đẹp.
“Anh có từng nghe nói, nếu như ngồi trên chuyến bay lúc rạng sáng, khi mà tất cả những chiếc đèn trong khoang máy tắt đi, thì có thể nhìn thấy bầu trời sao đẹp nhất ngoài cửa sổ chưa?”
Cô chia sẻ kinh nghiệm của mình với anh. Khi cô ngoái đầu nhìn lại khi, đôi mắt hơi hơi cong mang theo ý cười, bầu trời đêm đầy sao phía sau lưng cô vô cùng lộng lẫy. Nhưng mà, ngay tại khoảnh khắc đó, ở trong mắt của Dung Cảnh Mặc, bầu trời đầy sao kia cũng chẳng tỏa sáng rực rỡ bằng cô.
Sau này, trong lúc mà Dung Cảnh Mặc bởi vì công việc của công ty nên anh đã ở Paris một thời gian ngắn, hai người cũng từng gặp lại nhau.
Lúc ấy Bạch Tinh Ngôn là học sinh của một trường học ở gần đó. Trong khoảng thời gian ở nước ngoài, mỗi khi hoàng hôn xuống, anh đều thấy cô cầm bảng vẽ ngồi an tĩnh bên đài phun nước ở quảng trường gần biệt thự nhà họ Dung mà vẽ tranh.
Cô tên là Bạch Tinh Ngôn, một cô gái vô cùng thuần khiết, có đôi mắt lấp lánh như biết nói chuyện vậy.
Dung Cảnh Mặc cũng không biết rốt cục chính mình làm sao nữa, chỉ là bốn năm trước gặp qua cô vài lần, thế nhưng lại có thể nhớ cô rõ ràng tới như vậy.
Thế cho nên mà bữa tiệc thân mật lần này, anh lại nhìn thấy gương mặt cô một lần nữa, như có ma xui quỷ khiến, anh lập tức đồng ý hôn sự này.
Tuổi tác của ông cụ nhà họ Dung cách Dung Cảnh Mặc tới mấy thời đại, tư tưởng còn dừng lại ở quan niệm bảo thủ đàn ông qua hai mươi tuổi là phải kết hôn.
Theo lời của ông cụ, bởi vì sự kén chọn của Dung Cảnh Mặc, chọn mất mấy năm cũng chưa chắc có thể tìm được người anh ây nhìn trúng, hai mươi mấy tuổi mới bắt đầu xem mắt, ai dám nói là sớm?
Ông không muốn đợi tới lúc râu tóc chuyển sang màu hoa râm, mới có thể ôm cháu đích tôn.
Vì vậy mà trước bữa tiệc thân mật này, ông cụ luôn bức hôn cho Dung Cảnh Mặc, cứ hết bữa tiệc gặp mặt này đến bữa tiệc gặp mặt khác dường như chưa bao giờ dừng lại.
Tất cả những gia đình có bối cảnh khá giải một chút ở thành phố C, chỉ cần có con gái tuổi tác xấp xỉ bằng Dung Cảnh Mặc, cơ hồ đều thành trở thành ứng cử viên cho vị trí cháu dâu.
Ngày hôm qua đi ra đằng sau bắc viên, Dung Cảnh Mặc đã nghiêm túc tự hỏi chính mình vì sao gật đầu đồng ý chuyện này.
Sau này nghĩ lại, anh cảm thấy phần lớn nguyên nhân đều là vì sự dồn ép của ông lão Dung.
⬅ Trước Tiếp ➡