⬅ Trước Tiếp ➡
Nói không thích cô, không những không thích, trái lại còn rất ghét.
Nhưng, anh không nói, trái lại hỏi cô: “Ai nói với em là tôi có bạn gái?"
Trì Tảo Tảo sững sờ nhìn anh: “Mẹ nói."
"Phụ nữ các người, cả ngày ăn no không có chuyện gì làm sao?"
". . ."
Trì Tảo Tảo không hiểu chuyện gì.
Ý của lời này chính là mẹ nói bậy? Anh căn bản là không có bạn gái?
Trì Tảo Tảo nước mắt lưng tròng: “Vậy là anh có hay không có hả?"
Ánh mắt lợi hại lại thẳng tắp đánh vào trên người Trì Tảo Tảo, nhạy cảm như lá khuyết, đứng dậy tiến lên một bước đến gần Trì Tảo Tảo.
Trì Tảo Tảo lùi về sau một bước theo bản năng, nhìn anh, trái tim đập lợi hại.
"Em uống rượu?" Là chất vấn, mà không phải nghi vấn.
Trì Tảo Tảo lập tức ngừng thở, nắm chặt miệng: “Không có á! Em chỉ là uống một chút đồ uống."
"Trì Tảo Tảo, em muốn chết phải không? Còn nhỏ tuổi đã đi học uống rượu!"
Anh hiếm khi nổi giận, túm cô lên liền đi vào trong phòng.
Trì Tảo Tảo không kịp đề phòng bị anh tha đi như gà con, kéo vào phòng, ném vào phòng tắm, sau đó mở nước ra, đột nhiên phun lên người cô.
Trì Tảo Tảo bị ướt như con cá nhỏ nhảy lên bờ, nhảy tới nhảy lui, cuối cùng ôm đầu ngồi xổm ở góc tường xin tha: “Đủ rồi, Diệp Khuyết đủ rồi, anh chỉ biết bắt nạt em, em uống rượu thì sao? Em đã mười tám tuổi vẫn chưa thể uống rượu sao?"
"Em còn cãi chày cãi cối?"
Nước tiếp tục phun trên người cô, đồng phục học sinh ướt đẫm, dán thật chặt trên người Trì Tảo Tảo.
Cô tức giận, đột nhiên đứng dậy, ở ngay trước mặt anh, nhanh chóng cởi đồng phục học sinh.
Diệp Khuyết nhìn hành vi đột ngột của cô, ánh mắt trầm trầm, gương mặt tuấn tú cứng đờ, động tác cũng cứng đờ.
Nghĩ đến những người phụ nữ trong quán rượu kia, Trì Tảo Tảo thừa thế xông lên, cuối cùng cũng cởi T-shirt trên người, trên người cũng chỉ còn mặc một cái áo nhỏ.
Cô thừa thế xông lên, khinh thường anh, không chút cam chịu yếu thế, cứ như vậy, tới gần anh.
"Anh tiếp tục đi? Sao anh không tiếp tục?" Lúc này đổi lại là cô khí thế hùng hổ.
". . ."
Diệp Khuyết cụp mắt, nhìn cô xinh xắn lanh lợi trước mắt, trong lúc nhất thời, anh càng không thể nào tức giận.
Cơ thể có chút không thoải mái, xoay người liền tông cửa xông ra ngoài. . .
 
Cô bị điên rồi Cơ thể có chút không thoải mái, xoay người tông cửa xông ra ngoài. . .
Trì Tảo Tảo ngẩng đầu ưỡn ngực, đi theo phía sau anh: “Diệp Khuyết anh đừng đi mà! Sao anh lại đi vậy hả? Chẳng lẽ em không đẹp mắt sao? Này, này. . ."
Nhìn anh cũng không quay đầu lại đẩy cửa rời khỏi, Trì Tảo Tảo tức giận đến nghiến răng.
Cô nhỏ sao? Không nhỏ mà!
Lúc ở quán bar, cô thấy những người đàn ông kia đều làm như vậy với những người phụ nữ kia, tại sao Diệp Khuyết nhìn thấy cô, mặt không biến sắc, quay đầu liền đi chứ?
Chẳng lã người đàn ông này thật sự không có một chút hứng thú với cô sao?
Trì Tảo Tảo không tin, không tin cô không quyến rũ được cái tên cao ngạo lạnh lùng này.
Trở về xông vào tắm rửa, thay một bộ áo ngủ, sau đó trở về phòng tiếp tục làm bài tập.
Viết viết, thực sự cảm thấy không có tâm trạng, lại bỏ bút xuống, mặc áo ngủ đi ra khỏi phòng.
Hiện giờ là mười một giờ đêm, ba mẹ đều ngủ, Diệp Khuyết cũng có thể đã ngủ rồi chứ?
Cô đột nhiên có cái ý nghĩ, nếu như thừa dịp Diệp Khuyết ngủ, cô lén lút bò tới trên giường anh, chờ hôm sau anh tỉnh lại, sẽ có phản ứng gì?
Đến lúc ấy, cô lại nói dối một cái, gạo nấu thành cơm, không phải Diệp Khuyết không thể không phụ trách với cô sao?
Ha ha, cô thật thông minh.
Thông minh mù quáng.
Trì Tảo Tảo mở cửa phòng Diệp Khuyết, dễ như ăn cháo liền đẩy ra.
Cô thổn thức một trận, rón rén đi vào.
Hình như rèm cửa sổ bị kéo xuống, trong phòng rất tối, tối đến mức đưa tay không thấy năm ngón.
⬅ Trước Tiếp ➡