Ngay lúc hai người thừa dịp tàu lượn chậm rãi leo dốc thì trên lối đi bộ cách đó không xa, có mấy người mặc âu phục mang giày da đang tản bộ đi lại đây.
Xác thực mà nói, hẳn là mấy người đàn ông mặc âu phục mang giày da, bao quanh một người đàn ông có khí chất bất phàm kia.
"Diệp tổng, khu vực sân chơi này ngài cảm thấy thế nào? Thích hợp với kế hoạch quy hoạch khu vực của ngài lần này sao?" Một ông già bụng lớn hói đầu liên tục cúi đầu khom lưng bên cạnh Diệp Khuyết.
Hai mắt Diệp Khuyết quan sát toàn bộ sân chơi, mặt không biến sắc, vẻ mặt thâm sâu, khiến người ta đoán không ra trong lòng anh đến cùng đang suy nghĩ gì.
Ông già hói đầu muốn nói tiếp, lại bị nữ bí thư bên cạnh Diệp Khuyết đưa tay ngăn lại: “Vương tổng, trong lòng tổng giám đốc của chúng tôi đã có quyết định, ngài không cần nhiều lời."
Đi theo bên cạnh Diệp Khuyết nhiều năm, Tiêu Lam biết Diệp tổng không thích ồn ào, càng không thích có người nhắc tới nhắc lui bên cạnh anh, vì vậy thấy sắc mặt Diệp tổng không tốt, Tiêu Lam nhanh chóng lên tiếng ngăn lại.
Vương tổng hết cách rồi, không thể làm gì khác hơn là gật đầu lui ra.
Lại có một ông chủ đi lên trước, nhẹ giọng hỏi dò: “Diệp tổng, bây giờ là buổi trưa, chúng tôi đã chuẩn bị một thịnh yến cho ngài, bây giờ ngài có muốn đến đó hay không?"
"Ừm!"
Diệp Khuyết ừ một tiếng, xoay người, bảy, tám người theo phía sau, nhất trí đi đến cửa lớn sân chơi.
Nhưng mà, lại đúng lúc này, giữa bầu trời truyền đến một tiếng hò hét vang tận mây xanh.
"Diệp Khuyết, em ghét anh, em ghét anh!"
Giọng sắc bén, mang theo run rẩy, có chút ngữ điệu không rõ.
Nhưng cơ bản là rất nhiều người đều nghe được.
Đặc biệt là Diệp Khuyết, nghe thấy giọng này, bước chân bỗng dưng dừng lại, xoay người.
Giọng bắt nguồn từ trên tàu lượn siêu tốc, anh ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén, nhìn thẳng về phía tàu lượn chạy như bay trên đường ray.
Mấy người xung quanh hai mặt nhìn nhau, không biết ai to gan như vậy, lại dám công khai nhục mạ Diệp tổng.
Quản lý khu vực sân chơi này là Vương tổng, ông ta liền nhanh chóng gọi người đi thăm dò người vừa nãy nhục mạ Diệp tổng kia.
Người dưới được lệnh đi làm ngay.
Người khác không biết, nhưng Diệp Khuyết biết, cái giọng kia, xuất phát từ Trì Tảo Tảo.
Cô đã sắp phải thi, còn có lòng thanh thản ở đây chơi?
Lông mày đẹp đẽ, lại không khỏi nhíu nhíu.
Qua chốc lát, tàu lượn ngừng.
Trì Tảo Tảo đỡ Đường Hoàn Quân đi ra, Đường Hoàn Quân khó chịu, ngồi xổm ở ven đường liền ói ra.
Trì Tảo Tảo vừa đấm lưng vừa đưa nước uống cho anh: “Anh có làm nghiêm trọng quá không đó? Một người đàn ông lớn tướng như vậy, lại sợ độ cao đến mức này, nếu như không được, cũng đừng cậy mạnh chứ!"
Đường Hoàn Quân suýt chút nữa ngũ tạng lục phủ đều phun ra, khinh thường nhìn về phía Trì Tảo Tảo: “Không phải anh sợ em mất hứng sao!"
Gặp gỡ ở sân chơi 2 Xuyên qua đám người, Diệp Khuyết liếc mắt liền nhìn thấy, Trì Tảo Tảo đứng phía sau một người đàn ông, không ngừng đấm lưng cho cái tên đang ngồi kia.
Con mắt Diệp Khuyết nheo lại, rất dễ dàng nhận ra tên đàn ông kia là nhị công tử Đường gia, Đường Hoàn Quân.
Mắt sâu sắc trầm trầm, gương mặt tuấn tú cương nghị, nhợt nhạt tỏa ra một tầng ý lạnh.
Sắp phải thi tới nơi rồi, hai người bọn họ cũng thật là có lòng thanh thản mà!
Bên này!
Người của Vương tổng tìm tới Trì Tảo Tảo, bắt lấy cô liền hỏi: “Vừa nãy là cô kêu loạn trên táu lượn siêu tốc đúng không?"
Trì Tảo Tảo đầu óc mơ hồ, nhìn người đàn ông thô to trước mắt, vênh vang đắc ý: “Cái gì mà là kêu loạn, tôi gọi tên người đàn ông nhà tôi, liên quan gì tới anh?"
Cô chính là trong lòng không thoải mái, thật nhiều ngày đều không nhìn thấy Diệp Khuyết, nhớ anh nên càu nhàu trên tàu lượn, vậy mà lại có người tới đây nói cô kêu loạn?
"Mời đi theo tôi, đi xin lỗi Diệp tổng, bằng không ngày hôm nay, cô đừng hòng rời đi!" Khuôn mặt người đàn ông hung thần ác sát.
Trì Tảo Tảo liền phiền muộn, giương mắt vừa nhìn, thật không nghĩ tới, trong đám người cách đó không xa, vậy mà có Diệp Khuyết?
OMG! Tại sao anh ấy lại ở chỗ này?
Chẳng lẽ vừa nãy cô gọi bậy, anh đều nghe được? Vì vậy bây giờ sai người đi gọi cô tới xin lỗi?
Trì Tảo Tảo nhìn thấy khuôn mặt lạnh như băng kia của Diệp Khuyết liền nắm tay Đường Hoàn Quân: “Đi, chúng ta đi!"
Đường công tử đè cái bụng lại, cả người yếu ớt nằm nhoài trên bả vai Trì Tảo Tảo.
Trì Tảo Tảo đỡ anh đi đến chỗ Diệp Khuyết.
Tất cả mọi người đều cho rằng, cô là tới đây xin lỗi, ngay cả Diệp Khuyết cũng cho là như vậy.
Nhưng cô nương kia, lúc đỡ Đường công tử, đi tới bên cạnh Diệp Khuyết, thậm chí cũng không nhìn anh cái nào, tiếp tục đi về phía trước.