"..." Vào lúc này, đổi lại thành Trì Tảo Tảo là người câm nín.
Cô trừng mắt nhìn anh, thật lâu sau, lại hỏi: “Nếu như em không thi đậu, có phải anh liền không định để em làm người phụ nữ của anh?"
Anh đang lái xe, rất chăm chú, không có thời gian trả lời cô.
Trì Tảo Tảo nhíu mày, rất ghét bộ dáng một chữ quý như vàng này của anh.
Cô còn nhớ rõ, nhớ tới ngày cô vào trường thi, lời anh đã nói với cô.
Mặc kệ cô thi như thế nào, cô đều là người phụ nữ của anh.
Hẳn là anh muốn đổi ý?
Trì Tảo Tảo không vui, đứng dậy bò qua...
Diệp Khuyết thấy hành vi của cô, lên tiếng ngăn lại: “Em định làm gì?"
Trì Tảo Tảo bò qua, cố ý muốn ngồi trên đùi anh, anh đang lái xe, không thể xem thường, vì vậy liền bị cô thừa lúc vắng mà vào.
Anh hết cách rồi, không thể làm gì khác hơn là dừng xe lại bên đường.
Trì Tảo Tảo ngồi trên đùi anh, đối mặt anh, khuôn mặt nhỏ bé tinh xảo cười đến xán lạn lại xinh đẹp: “Anh đã nói, mặc kệ em thi như thế nào, em đều là người phụ nữ của anh."
Cô nói, hai tay nâng khuôn mặt cương nghị của anh lên, hất cằm rồi hôn môi anh.
Anh cứ ngồi như thế, không nhúc nhích!
Cô gái này, quá mức cố tình làm bậy, cô chắc chắn sẽ không nghĩ đến, anh đang ngồi trong sự hỗn loạn, càng sẽ không nghĩ tới, cô làm như thế là đang chơi với lửa có ngày chết cháy.
Thật là một con bé không biết trời cao đất rộng.
Con mắt sắc bén của anh, lành lạnh khát máu, cả người toả ra khí chất lạnh lẽo khiếp người, tính nhẫn nại đang từng điểm từng điểm bị con bé này xóa bỏ.
Kỳ thực, Trì Tảo Tảo cũng không phải bụng đói ăn quàng như vậy.
Thấy anh mặt lạnh, khuôn mặt không vui, cô cũng không thấy thú vị, đột nhiên thả anh ra, tức giận hỏi: “Anh là có ý gì hả?"
"Tránh ra!" Anh ra lệnh.
Người đi ngang qua bên cạnh xe, thỉnh thoảng nhìn vào trong xe thể thao, bọn họ cho rằng hai người trong xe đang làm bậy, vì vậy lớn mật lấy điện thoại di động ra quay chụp.
Trì Tảo Tảo hoàn toàn không thèm để ý hành động của những người kia, làm nũng trên đùi Diệp Khuyết: “Không, em không muốn đó thì sao?"
"Anh bảo em tránh ra!" Giọng tăng cao hai dB.
Trì Tảo Tảo thấy anh thật sự tức rồi, ủ rũ bò đến chỗ ngồi kế bên tài xế, khuôn mặt không được như ý.
"Nói chuyện không đáng tin, anh liền không phải một người đàn ông chân chính, hừ!" Cô giận dữ nói.
Người em thích chính là Diệp Khuyết. Diệp Khuyết đưa Trì Tảo Tảo về nhà, xét thấy hai hôm nay cô đã phải trải qua cuộc khảo thí rất vất vả, cho nên anh phân phó cho dì Vân chuẩn bị rất nhiều món ăn mà Trì Tảo Tảo thích ăn.
Anh em Đường gia cũng đến đây.
Ngay khi Trì Tảo Tảo đi vào phòng khách đã nhìn thấy Đường Vãn Nguyên và Đường Hoàn Quân, nhìn thấy hai anh em bọn họ, Trì Tảo Tảo vẫy tay chào.
Cô đi đến bên cạnh Đường Hoàn Quân, ngồi xuống: “Thầy à, không phải anh cố ý chờ em đấy chứ?”
Đường Hoàn Quân vươn tay khoác lên vai cô, nhướng mày, đôi mắt cong cong: “Dĩ nhiên!”
Trì Tảo Tảo bĩu môi, hôn nhẹ lên má anh ta: “Cảm ơn mấy ngày qua anh đã giúp em phụ đạo nếu như em thi đậu thì đó đều là công lao của anh.”
Trì Tảo Tảo tùy ý nói, hoàn toàn không chú ý đến mọi người đang chăm chú nhìn vào biểu tình của cô.
Đầu tiên là Trì Tảo Tảo hôn Đường Hoàn Quân, nụ hôn đó khiến Đường Hoàn Quân như bị điện giật, cả người tê dại.
Vì thế, Đường công tử của chúng ta lần đầu tiên đỏ mặt.
Đường Vãn Nguyên đứng bên cạnh cũng rất kinh ngạc, không phải cô ta chú ý đến phản ứng của Đường Hoàn Quân mà là phán ứng của Diệp Khuyết.
Diệp Khuyết vừa mới bước vào đã nhìn thấy Trì Tảo Tảo hôn Đường Hoàn Quân. Đường Văn Nguyên có thể nhìn ra được, thần sắc Diệp Khuyết âm trầm, ánh mặt độc ác, âm ngoan như muốn giết chết Đường Hoàn Quân.
Vì thế, vẻ mặt đạm bạc càng có vẻ lạnh lùng.
Đường Văn Nguyên cảm thấy giật mình, nhanh chóng đi qua: “Anh Diệp Khuyết, hôm nay, anh tan làm thật sớm, mau đến đây ngồi.”
Vốn dĩ đây là Diệp gia, nhưng anh em Đường gia khiến cho anh cảm thấy đây là nhà của họ. Diệp Khuyết lạnh lùng nhìn thoáng qua Trì Tảo Tảo, không dấu vết tránh đi Đường Văn Nguyên, xoay người đi lên lầu.
Cánh tay Đường Văn Nguyên cứng đờ giữa không trung, có chút xấu hổ.
Trì Tảo Tảo ngồi trên sofa cười nói: “Diệp Khuyết không phải là một người đàn ông, anh ấy là người máy, cho nên không hiểu cảm tình, cho nên Đường Văn Nguyên, chị đừng phí sức trên người anh ấy.”
Trì Tảo Tảo vẻ mặt hiểu biết nói.
Đường Văn Nguyên đi tới, ngồi xuống, thở dài: “Đúng vậy, chỉ có em là hiểu tình cảm, nhóc con!”
Trì Tảo Tảo không vui, đúng dậy liền đánh Đường Văn Nguyên: “Chị nói ai là nhóc con, nói ai?”