Long đầu Đào, con trai trưởng của ông ta, hai vị đường chủ của Hồng Môn, ngoài ra còn có Đào Linh Hề và anh trai cô ta là Đào Quân Minh.
Ánh mắt Tiêu Lệnh Huyên không nhìn hai tên tùy tùng đang quỳ trên mặt đất, anh đi thẳng đến chiếc ghế bên cạnh ông cụ rồi ngồi xuống, rút thuốc lá ra châm lửa.
Anh không mở lời.
Long đầu Đào có chút không vui, hắng giọng "A Huyên, nếu hôm nay không bận thì ở lại ăn cơm tối rồi hẵng về."
Lại chỉ vào hai tên tùy tùng trên đất "Bảo người của cậu mang hai tên này xuống, cậu cứ việc trút giận."
Tiêu Lệnh Huyên khẽ nhả vòng khói "Long đầu Đào, ông lấy lệ với tôi à?"
Long đầu Đào nói "Cậu là người làm việc lớn, không đáng vì chuyện nhỏ nhặt này mà phân tâm. Nếu cậu còn giận thì để Linh Hề đích thân xuống bếp nấu cho cậu một bữa, thế nào? Cháu gái tôi rất ít khi xuống bếp đấy."
Đào Linh Hề ở bên cạnh lên tiếng "Ông nội, cháu chỉ nấu ăn cho chồng chưa cưới và ông thôi."
Tiêu Lệnh Huyên ngậm thuốc, đôi mắt đen thẫm tĩnh lặng quét qua.
Bàn tay cầm thuốc, gân xanh nổi lên cuồn cuộn.
"Cơm của Đào tiểu thư, tôi nuốt không trôi. Hôm nay đến đây cũng không phải để ăn cơm. Long đầu Đào, lúc cần nói chuyện tình cảm, tôi đương nhiên rất thấu tình đạt lý." Tiêu Lệnh Huyên nói.
Ý tứ trong lời nói là chuyện hôm nay không thể tính là tình cảm, mà phải giải quyết việc công.
Sắc mặt long đầu Đào khó coi.
Cha của Tiêu Lệnh Huyên, người được gọi là lão soái, thường xuyên cùng long đầu Đào uống rượu, đánh cờ, hai bên đều có quan hệ làm ăn, phối hợp ăn ý.
Ngày nay, phủ Đại soái dựa vào thuế má, không thể phát tài lớn. Trong đất chỉ mọc ra lương thực, không mọc ra núi vàng núi bạc.
Thứ kiếm ra tiền ngoài vũ khí thì chính là hàng ngoại, cả hai thứ này đều phải dựa vào bến tàu vận chuyển.
Lão soái hiểu rõ nặng nhẹ, Đại soái Tiêu Lệnh Diệp mới nhậm chức bây giờ cũng là người trầm ổn, tháo vát, cai quản phủ Đại soái đâu ra đấy.
Ba giới quân, chính, thương can thiệp, kiềm chế lẫn nhau, không ai có thể thực sự khuất phục ai.
Thời buổi này, có người có đất có tiền vẫn chưa đủ, phải có súng
Trong nước không sản xuất được súng tốt và đại bác, đều phải dùng đường biển vận chuyển về. Hồng Môn nắm giữ yết hầu của phủ Đại soái, hai đời Đại soái đều phải nể trọng Đào gia.
Tiêu Lệnh Huyên chỉ là một kẻ hậu bối, danh tiếng vốn đã không tốt, cha anh lúc lâm chung cố ý điều anh đi, tước quyền anh chính là vì biết anh bất tài vô dụng.
Cha anh, anh trai anh đều không dám ra oai ở Đào gia như vậy, anh lại dám tỏ thái độ, long đầu Đào tức giận, trong lòng cũng dấy lên sát ý.
Đào gia muốn thâu tóm quyền lực của phủ Đại soái, làm tan rã thế lực của Tiêu gia, nên mới qua lại rất gần với Tiêu Lệnh Huyên, còn định gả cháu gái cho anh.
Nhưng không ngờ, thằng ranh này không biết nặng nhẹ, lại dám tỏ thái độ với long đầu Đào.
"Sư trưởng Tiêu, anh rảnh rỗi lắm sao?" Anh trai của Đào Linh Hề, Đào Quân Minh lên tiếng.
Sáng nay, chính Đào Quân Minh đã đến tận cửa để giải thích chuyện này, kết quả Tiêu Lệnh Huyên không gặp anh ta.
Đào Quân Minh là cháu đích tôn, đi đến đâu cũng được người ta tung hô, người trẻ tuổi lại kiêu ngạo, anh ta đã bao giờ phải chịu sự khinh miệt này?