⬅ Trước Tiếp ➡
Hôm nay bà ta chĩa mũi nhọn vào Chúc Diệu Thanh quá lộ liễu, ngược lại khiến người ta thấy như chính bà ta đang có chuyện mờ ám.
Bất chợt, đại phu nhân nhìn sang Lâm thị, hỏi “Vậy theo ý ngươi, nên xử trí Diệu Thanh thế nào?”
“Đuổi nàng ta ra khỏi hầu phủ ”
Chúc Diệu Thanh nhìn ra được ẩn ý thăm dò trong lời của đại phu nhân, liền nắm lấy cơ hội phản kích “Chuyện còn chưa điều tra rõ, mà di nương đã sớm nghĩ sẵn cách xử trí ta, giờ lại nhằm vào ta như vậy, chẳng lẽ trong lòng di nương có điều khuất tất?”
Lúc này Lâm thị mới nhận ra bản thân quá nóng vội, lại để lộ sơ hở, trong nhất thời không biết phải phản bác thế nào.
Đúng lúc ấy, Lý mụ mụ dẫn Mai Hương đến, phía sau còn có cả Tạ Hàn Chiếụ
Chúc Diệu Thanh liền nghiêng người, nhường đường cho hắn.
Đại phu nhân hỏi hắn “Tiền viện khách khứa đông như vậy, sao con lại chạy tới đây?”
Tạ Hàn Chiếu hành lễ rồi ngồi xuống, thu lại tầm mắt, giọng lạnh như băng “Thấy có người đưa Mai Hương đi, con cũng muốn xem náo nhiệt.”
“Hôm nay xảy ra chuyện gì vậy?” Hắn hỏi tùy ý, ánh mắt nhạt như nước lướt qua Chúc Diệu Thanh.
Tựa như hỏi vu vơ, nhưng lại giống như đang hỏi nàng.
Lý mụ mụ lập tức kể sơ lược mọi chuyện vừa xảy ra.
Tạ Hàn Chiếu nghe xong vẫn không chút biểu cảm, khóe môi chỉ hơi nhếch lên giễu cợt “Đại tẩu từng sai Mai Hương đến viện ta đưa bánh ngọt? Sao ta lại chẳng biết?”
Hắn nâng đôi mắt đen như mực lên nhìn Mai Hương, bất ngờ chất vấn “Mai Hương, là chuyện khi nào? Có phải ngươi lén ăn mất rồi không?”
Chúc Diệu Thanh lặng lẽ nhìn hắn nghiêm túc diễn trò.
Mai Hương cúi người đáp lời “Bẩm tiểu hầu gia, thiếu phu nhân chưa từng sai nô tỳ đưa bánh sang cho người, nô tỳ cũng chưa từng lén ăn. Có lẽ… là di nương nhớ nhầm rồi.”
Lâm thị hoàn toàn không ngờ mọi chuyện lại rẽ hướng như vậy.
Vì sao Mai Hương lại che chở cho Chúc Diệu Thanh?
Rõ ràng hôm đó bà ta còn cùng nàng tranh cãi trong rừng trúc, còn tận mắt thấy Chúc Diệu Thanh đưa bánh cho Mai Hương.
Vì sao cả Tạ Hàn Chiếu và Mai Hương đều phủ nhận?
“Không thể nào Mai Hương, ngươi nghĩ lại xem, hôm đó còn lấy danh nghĩa của Hàn Chiếu ra bảo chúng ta nhỏ tiếng vì làm ồn hắn, ngươi thật sự không nhớ sao?”
Mai Hương chỉ cúi đầu, lắc lắc.
Tạ Hàn Chiếu bật cười lạnh, nhướng mày nhìn Lâm thị “Hiện tại di nương nên giải thích thử xem, vì sao mình lại có mặt ở rừng trúc, lại còn bịa ra chuyện đại tẩu đưa bánh cho ta?”
“Ta…” Lâm thị nhất thời rối loạn, không biết nên đáp thế nào.
Đại phu nhân tất nhiên là tin con trai mình.
Chuyện đã thành ra thế này, bà ta cũng nhận ra dụng ý của Lâm thị chính là cố tình nhằm vào Chúc Diệu Thanh, chỉ là không rõ Chúc Diệu Thanh đã đắc tội bà ta ở đâụ
Lâm thị ấp úng, cuối cùng đành cắn răng nói cứng “Đại phu nhân, ta chỉ là tình cờ đi ngang qua rừng trúc, thấy Diệu Thanh đi vào nên mới đi theo Là Mai Hương nói dối ”
Đại phu nhân xoa trán, giọng mệt mỏi “Những chuyện di nương kéo ra hôm nay, chẳng cái nào có chứng cứ rõ ràng, ta thấy toàn là ngụy biện dối trá.”
“Lý mụ mụ, đưa Lâm di nương về viện, phạt cấm túc nửa tháng.”
Ánh mắt bà ta lại chuyển sang tên mã phu vẫn còn quỳ dưới đất “Còn tên mã phu này, gan lớn thật, dám vu oan cho thiếu phu nhân của hầu phủ, đem hắn đưa về trang trại dưới quê…”
“Thưa mẫu thân, tên mã phu này cứ giao cho con xử lý, con sẽ tra rõ đầu đuôi mọi chuyện hôm nay.”
Lời của đại phu nhân còn chưa dứt thì đã bị Tạ Hàn Chiếu cắt ngang.
“Ừ, tùy con định đoạt.”
Hôm nay tiền viện đã đủ rối rắm, khách khứa còn chưa tiếp đãi hết, đại phu nhân thật sự không rảnh hơi lo chuyện vặt vãnh này.
Chuyện càng đơn giản càng tốt.
⬅ Trước Tiếp ➡