⬅ Trước Tiếp ➡
Quả nhiên là Thích Dụ Huyên biến thái, thấy trên người của Dương Cảnh Tuyên đã h0àn toàn trần trụi, hắn ôm chặt thân thể nàng, đầu lưỡi bắt đầu liếm láp vành tai của Dương Cảnh Tuyên. Hắn nhẹ nhàng liếm láp the0 hình dạng của vành tai, sau đó ngậm vào miệng mình mút thật ma͙nh, hơi thở nóng bỏng đánh vào chóp tai của Dương Cảnh Tuyên, lúc này nàng đã không còn cảm giác được sức ma͙nh của lôi kiếp nữa mà loại ma cảm tinh tế cùng khoáı cảm giao nhau lại làm cho Dương Cảnh Tuyên càng thêm kích động
“Ưm…” Môi bị Thạc Kiêu Vũ hôn sâu, không biết có phải vì nguyên nhân lâu quá không nhìn thấy nàng không mà hắn trở nên điên cuồng như vậy, nàng cảm thấy sự nhiệt tình của Thạc Kiêu Vũ sắp thiêu chết mình rồi
Đến khi liếm toàn bộ lỗ tai của Dương Cảnh Tuyên lấp lánh ánh nước, Thích Dụ Huyên mới dời sang nơi khác, hắn chậm rãi trượt đầu lưỡi về phía cần cổ trắng nõn của Dương Cảnh Tuyên bắt đầu mút, để lại một dấu ấn màu đỏ mập mờ trên cần cổ thon dài trắng nõn rồi hôn một đường xuống phía dưới, đi vào trước ngực tròn trịa đầy đặn của nàng, lấy tay bắt đầu nhẹ nhàng xoa nắn, sau đó lại há miệng ngậm nhũ hoa nhỏ trên ngực nhẹ nhàng mút, còn dùng hàm răng cắn nhẹ vài cái.
Lúc này vừa vặn có một tia sét đánh lên côn thịt của Thích Dụ Huyên, cảm giác tê dại làm cho hắn nhớ đến khoáı cảm côn thịt cắm ở tɾong huyệt nhỏ khít chặt của Dương Cảnh Tuyên. Hắn cũng không chỉ liếm láp thân thể của Dương Cảnh Tuyên, mà còn nặng̝ nề tách hai ͼhân của Dương Cảnh Tuyên ra, phát hiện thân thể mẫn cảm của Dương Cảnh Tuyên quả nhiên chịu không nổi thủ đoạn của nam nhân này.
Có thể lúc bọn họ đụng tới nàng, nàng cũng đã bắt đầu nhịn không được chảy ra một cỗ dâm thuỷ rồi?
“Chủ nhân vẫn nhạy cảm như vậy... Dâm thuỷ chảy thật nhiềụ..” Thích Dụ Huyên đặt côn thịt sưng to của mình lên trên huyệt nhỏ đã chảy không ngừng dâm thuỷ nhẹ nhàng va chạm, ở bên ngoài trêu đùa thật lâu không cắm vào.
“Ưm…” Dương Cảnh Tuyên đã sớm bị Thích Dụ Huyên làm cho dục hỏa đốt người, chỉ là miệng của mình bị Thạc Kiêu lấp đầy, hai tay của Thích Dụ Huyên không ngừng làm loạn sau đó đổi thành hai tay của Thạc Kiêu Vũ, dù sao mỗi một chỗ trên người nàng không có chỗ nào là không bị bọn họ đùa bỡn.
Thấy Dương Cảnh Tuyên nóng nảy, Thích Dụ Huyên rốt cuộc cũng cắm côn thịt của mình vào tɾong tiểu huyệt của Dương Cảnh Tuyên, hắn bất thình lình cắm vào khiến thân thể Dương Cảnh Tuyên run lên, tiểu huyệt kẹp chặt, cái loại cảm giác căng chặt này làm cho nàng lập tức cảm nhận được cảm giác cao trào.
“Chủ nhân... Tiểu huyệt của nàng kẹp ta thật chặt... Làm sao vậy... Rất thoải mái sao... Ưm... Côn thịt của ta cắm chủ nhân rấtthoải mái có phải không...”
Thích Dụ Huyên cảm giác được tiểu huyệt của Dương Cảnh Tuyên gắt gao kẹp lấy, thịt non bốn phía mút lấy côn thịt làm hắn kìm lòng không đậu đẩy nhanh động tác cắm vào rút ra của mình, côn thịt của hắn ở tɾong huyệt nhỏ chặt chẽ điên cuồng cắm ma͙nh vào, mỗi một lần đều nặng̝ nề đâm đến chỗ sâu nhất của hoa tâm.
Trên người bị Thạc Kiêu Vũ vuốt ve, tɾong huyệt nhỏ bị Thích Dụ Huyên dùng sức thao lộng, chỉ chốc lát sau, Dương Cảnh Tuyên đã cao trào, huyệt hoa đột nhiên co rút, sau đó bên tɾong hoa huyệt phun ra một cỗ dâm dịch cực nóng, toàn bộ phun lên trên côn thịt của Thích Dụ Huyên làm hắn sảng khoái kêu lên “Chủ nhân… Thao chết nàng… A a…Thật thoải mái…”
Thạc Kiêu Vũ nhìn thấy cảnh tượng dâm mỹ như thế cũng nhịn không được, hắn đưa gậy thịt của mình tới bên miệng của Dương Cảnh Tuyên, sau đó mắt đỏ ngây ngốc nhìn cái miệng nhỏ nhắn hồng nhuận của Dương Cảnh Tuyên, nhẹ giọng nói “Nương tử, mau giúp phu quân liếm... Phu quân nhịn không được nữa rồi...”
⬅ Trước Tiếp ➡