⬅ Trước Tiếp ➡
Dương Cảnh Tuyên cũng chú ý tới tầm mắt của Hoàng Tử Thiên vẫn đặt ở trên người mình, nàng vội vàng cúi đầu, không phải nàng tự luyến, thể chất hiện tại của nàng quả thật rấtdễ dàng bị nam nhân khác nhìn trộm, hơn nữa còn là loại vừa nhìn đã nghiện, bên cạnh nàng bây giờ đã có năm nam nhân rồi
Diễm phúc nhiều quá nàng cũng không nhận nổi
Nhưng sau đó Hoàng Tử Thiên nhìn thấy nàng cúi đầu nên không nhìn nàng nữa, h0àng gia dẫn người của phái Thươռg Tinh đến nơi Tố gì đó Viên nàng cũng không biết tên, nơi này chính là nơi ở của những môn phái đến tham gia đại hội.
Dương Cảnh Tuyên và bốn nam nhân của nàng cũng không ở năm phòng khác nhau mà lựa chọn một căn phòng rấtlớn, điều này rước lấy sự chú ý của rấtnhiều người. Dương Cảnh Tuyên phản kháng thế nào cũng vô dụng͟͟, bởi vì Cơ Tuấn Tịch, Thích Dụ Huyên, Lam Dĩ Hành, Thạc Kiêu Vũ bốn người đều không muốn nàng đơn độc ở tɾong một phòng đơn.
Vì thế Dương Cảnh Tuyên chỉ có thể mang the0 rấtnhiều ánh mắt kỳ quái của đệ tử phái Thươռg Tinh cùng bốn nam nhân của mình đi vào một căn phòng.
Nếu đã như vậy nàng còn che dấu điều gì nữa Dứt khoát cùng nhau cử hành đạo lữ đại điển không phải là được rồi sao
“Đã nói ta muốn ở một mình mà các ngươi không nghe, các ngươi không chú ý vừa rồi người khác nhìn chúng ta như thế nào sao?” Dương Cảnh Tuyên vừa mới vào phòng liền liếc mắt nhìn bốn nam nhân một cái, nàng cũng không muốn ở trước mặt người khác thể hiện mình không còn độc thân, nhưng nàng không muốn trắng trợn như vậy, dù sao hiện tại tu vi của nàng không cao, mà nam nhân của nàng lại có tu vi cao hơn nàng rấtnhiềụ
“Tại sao phải để ý đến cái nhìn của người khác, chúng ta vốn là quan hệ như vậy, chẳng lẽ lúc nào cũng phải giả vờ không phải? Nàng nói như vậy rấttổn thươռg trái tim của chúng ta nàng có biết không?” Thạc Kiêu Vũ giữ chặt tay của Dương Cảnh Tuyên, ôm nàng vào tɾong ngực.
Nghe được Thạc Kiêu Vũ nói, ba nam nhân khác cũng đồng ý với lời nói của hắn, thân là đạo lữ của Dương Cảnh Tuyên, công khai biểu thị chủ quyền một chút chẳng lẽ còn sai sao?
“Được rồi, các ngươi đã không thèm để ý ánh mắt của người khác, vậy ta còn để ý làm gì, sớm biết các ngươi nghĩ như vậy chúng ta trực tiếp cử hành song tu đại điển không phải được rồi sao?” Dương Cảnh Tuyên trợn trắng mắt nói.
Nàng không sao cả, dù sao người khác chỉ biết hâm mộ nàng được nhiều người như vậy yêu thươռg chiều chuộng, người khác chỉ biết ghen tị hoặc là hâm mộ, nhưng nam nhân của nàng có thể sẽ bị người khác nói nhu nhược, tu vi cao như vậy mà lại cùng nhau chia sẻ đạo lữ.
“Thì ra nương tử cũng nghĩ tới cùng chúng ta cử hành song tu đại điển Ta cho rằng nương tử không nghĩ tới chuyện đó ” Thật ra tɾong lòng của Thạc Kiêu Vũ có chút không thoải mái, chính mình và người khác cùng nhau chia sẻ Dương Cảnh Tuyên, nhưng đến bây giờ một cái danh phận cũng không cho bọn họ, thậm chí còn không muốn để cho người khác nhìn ra quan hệ của bọn họ, chuyện này làm sao hắn có thể chịu được
“Ta cũng sợ lời ra tiếng vào, ta không sao cả, nhưng các ngươi...” Dương Cảnh Tuyên ôm lấy Thạc Kiêu Vũ, nàng biết bọn họ ủy khuất, nhưng đến bây giờ, bảo nàng buông tay tuyệt đối không có khả năng
⬅ Trước Tiếp ➡