Không phải là cái loại ưa thí¢h muốn thu hắn ta vào hậu cung, mà là cảm tình đối với một người bạn tri âm tri kỷ.
“Các ngươi thật hợp với khẩu vị của ta, không giống như các vị trưởng lão h0àng gia chỉ thí¢h an nhàn Thì ra các ngươi đã sớm nghĩ cách đi đến Mê Võng Chi Hải, đến lúc đó nhất định phải kéo ta the0 đó ”
Nói xong, Hoàng Tử Thiên từ tɾong nhẫn không gian lấy ra thạch truyền âm của mình đưa cho Dương Cảnh Tuyên, động tác kia biểu đạt ý tứ rấtrõ ràng, đó chính là lúc nàng đi nhất định phải gọi hắn ta
“Được, nếu Hoàng gia chủ muốn đi, chúng ta đương nhiên hoan nghênh, Hoàng gia chủ thân là một tu sĩ kỳ Độ Kiếp, hẳn là có thể giúp đỡ phần nào đó tɾong chuyến đi lần này ” Dương Cảnh Tuyên nhận lấy truyền âm thạch, sau đó cười nói với Hoàng Tử Thiên.
“Ta đã từng đi qua Mê Võng Chi Hải, chỉ là không có tiến vào tận cùng bên tɾong, lúc này ta cũng muốn vào đó xem thử. Đường đi ở bên ngoài ta còn nhớ rõ, có thể giúp các ngươi dẫn đường, chỉ cần các ngươi mang the0 ta, tuyệt đối rấthữu dụng͟͟ ” Hoàng Tử Thiên có chút đắc ý nói.
Sau đó hắn nhìn Dương Cảnh Tuyên rồi lại nói “Đừng gọi ta là Hoàng gia chủ, gọi ta là Tử Thiên ca ca đi, gọi Hoàng gia chủ nghe thật khách sáo ”
Vốn dĩ thái độ của ba nam nhân ở bên cạnh Dương Cảnh Tuyên đối với Hoàng Tử Thiên đã hòa hoãn hơn một chút, nhưng lời hắn ta vừa mới nói ra lại khiến Thạc Kiêu Vũ, Thích Dụ Huyên, Cơ Tuấn Tịch trợn mắt nhìn.
“Khụ khụ ”
Ba nam nhân khó chịu khụ khụ vài tiếng, bộ dạng ke0 kiệt kia khiến Dương Cảnh Tuyên bật cười.
“Được, Tử Thiên ca ca, hôm nay huynh đi chiêu đãi khách quý đến từ mười đại môn phái đi, đến ngày đi đến Mê Võng Chi Hải, muội muội tuyệt đối sẽ không quên rủ huynh đi đâu ”
Dương Cảnh Tuyên nói với Hoàng Tử Thiên.
Hoàng tử Thiên suy nghĩ một chút rồi gật đầu, vẫn là cáo từ trước. Rốt cuộc mục đích muốn tiếp cận Dương Cảnh Tuyên của hắn ta đã đạt được, chuyện kế tiếp cũng không phải là chuyện lập tức có thể h0àn thành, hết thảy đều phải từ từ
Bọn họ còn muốn cùng hắn ta đi đến Mê Võng Chi Hải mà
Đợi đến khi Hoàng tử Thiên đi rồi, ba người Thạc Kiêu Vũ, Cơ Tuấn Tịch cùng Thích Dụ Huyên đều có chút ghen tị nhìn Dương Cảnh Tuyên “Nàng còn chưa từng gọi qua chúng ta là ca ca ”
“Được rồi, Kiêu Vũ ca ca, Tuấn Tịch ca ca, Dụ Huyên ca ca, các ngươi mới là người quan trọng nhất đối với ta, đừng ghen tuông với Hoàng gia chủ nữa, hắn ta chỉ đùa giỡn ta chứ không có gì ác ý.”
Ít nhất Dương Cảnh Tuyên cũng không cảm giác được Hoàng Tử Thiên có tâm tư khác thường với nàng.
Kỳ thật Hoàng Tử Thiên quả thật không thật sự thí¢h Dương Cảnh Tuyên, hắn ta chỉ rấttò mò đối với nàng mà thôi. Nhưng điều kiện hàng đầu để thí¢h một người còn không phải là chú ý trước rồi dần dần mới thí¢h sao...
“Cảnh Tuyên ”
Lúc này, Dương Cảnh Tuyên phát hiện có người gọi tên của nàng, âm thanh kia đặc biệt quen thuộc, là Thế Kỳ sao?
Nàng vừa quay đầu lại, quả nhiên là Thế Kỳ đang cười với nàng, hắn ôn nhu đi tới bên cạnh nàng, sau đó nắm tay nàng, nói với ba nam nhân đang đứng phía sau “Mấy ngày nay ta đều không có thời gian, hôm nay thật vất vả mới chạy ra được ra ngoài, không nghĩ tới thật sự gặp được các người. Các người để Cảnh Tuyên ở cùng ta một ngày, những ngày tiếp the0 ta sẽ vô cùng bận rộn không có thời gian ở bên nàng, bây giờ ta đưa Cảnh Tuyên đi trước ”
Nói xong, Thuật Giáp Thế Kỳ vội vàng lôi kéo Dương Cảnh Tuyên chạy đi.