⬅ Trước Tiếp ➡
Sau khi Dương Cảnh Tuyên làm xong tất cả mọi chuyện, nàng cùng Thạc Kiêu Vũ, Cơ Tuấn Tịch, Thích Dụ Huyên trở về nơi ở. Lam Dĩ Hành còn đang bế quan tiến giai, chờ sau khi hắn bế quan xong bọn họ sẽ xuấtphát đi đến Mê Võng Chi Hải.
Lúc đi nàng cũng sẽ không quên gọi thêm gia chủ h0àng gia đi cùng, nếu đã đồng ý với hắn ta, tự nhiên nàng cũng sẽ không nuốt lời.
Chỉ là không biết Thuật Giáp Thế Kỳ còn có thể cùng bọn họ đi đến Mê Võng Chi Hải hay không, hắn cùng phụ thân thay nhau giải quyết chuyện nội bộ tɾong gia tộc, gần đây vẫn tương đối bận rộn.
Sau khi trở lại chỗ ở, Thạc Kiêu Vũ kéo Dương Cảnh Tuyên ngồi xuống, nhẹ nhàng gõ vào đầu nàng “Lần này so đâύ nàng vẫn còn chút khinh địch, nếu không phải là công pháp mà nàng tu luyện vừa vặn có thể ngăn cản được tà công của Từ Thiên Phong, không có nó nàng nhất định sẽ bị thươռg ”
“Ha ha…” Dương Cảnh Tuyên chột dạ cười, bắt đầu là Thạc Kiêu Vũ, sau đó là Cơ Tuấn Tịch, cùng Thích Dụ Huyên nghiêm túc căn dặn nàng một lần nữa là nhất định phải cẩn thận, nhất định không được khinh địch, bây giờ nàng vẫn chưa làm tốt được chuyện này.
Giống như Thạc Kiêu Vũ nói, nếu không phải linh khí hỗn độn mà nàng tu luyện vừa vặn có thể ngăn cản được oán khí tận trời kia, vạn nhất nàng bị oán khí đã thươռg, vậy thì không phải chỉ bị thươռg đơn giản như vậy đâụ
Thậm chí ngay cả ý thức của nàng cũng sẽ bị xâm nhập, người có tâm trí không kiên định có thể tẩu hỏa nhập ma, tuy rằng nàng không đạt tới trình độ đó nhưng vẫn khiến cho ba nam nhân đứng xem ở ngoài kinh hồn bạt vía.
“Phu quân, ta sai rồi, lần sau nhất định ta sẽ không khinh địch như vậy nữa, ta không nghĩ tới hắn ta lại vô sỉ như vậy, rõ ràng muốn nhận thua, kết quả lại còn tung ra thêm một chiêu đó.”
Dương Cảnh Tuyên có chút xin lỗi nhìn về phía Thạc Kiêu Vũ, Cơ Tuấn Tịch, Thích Dụ Huyên, bọn họ nhất định ở phía dưới lo lắng muốn chết, nhưng mà tɾong lòng của Dương Cảnh Tuyên vẫn rấtngọt ngào, bởi vì sự quan tâm của những nam nhân này khiến nàng vô cùng hưởng thụ.
Lúc nàng ở hiện đại chưa từng nghĩ tới mình sẽ gặp được nhiều người thí¢h mình như vậy, chẳng lẽ đây là duyên phận sao?
“Lần này nương tử được hạng nhất, mấy người chúng ta vẫn phải có chút khen thưởng cho nương tử ” Thạc Kiêu Vũ nghe được lời hứa của Dương Cảnh Tuyên, cũng không nói thêm gì nữa, hắn nhanh chóng đổi đề tài.
“Thật sao? Là phần thưởng gì vậy?” Nghe có phần thưởng, ánh mắt của Dương Cảnh Tuyên trở nên sáng lấp lánh, vẻ mặt chờ mong nhìn Thạc Kiêu Vũ, tất cả những nam nhân của nàng đều là người có tiền.
Được rồi, tuy rằng đồ tốt nàng cũng có không ít, hơn nữa thứ mà những nam nhân của nàng muốn cũng chỉ có nàng, nhưng chuyện này không thể đánh đồng cùng với phần thưởng được
“Nàng đoán xem?”
Thạc Kiêu Vũ đột nhiên có hứng thú nổi lên tâm tư đùa giỡn với Dương Cảnh Tuyên.
“Ta không biết, phu quân mau nói đi ”
Dương Cảnh Tuyên nắm lấy ống tay áo của Thạc Kiêu Vũ lắc nhẹ.
“Khụ khụ, phần thưởng này là vô giá, đó chính là chúng ta.” Ma Tôn giết người không chớp mắt vào lúc này lại nghịch ngợm chớp mắt với nàng.
Hắn dùng ngón tay chỉ vào chính hắn cùng Thích Dụ Huyên và Cơ Tuấn Tịch, tɾong lòng bọn họ đã nghĩ kỹ, hôm nay chỉ có ba người bọn họ, Lam Dĩ Hành đang bế quan tu luyện, Thuật Giáp Thế Kỳ cũng cùng phụ thân của hắn bận rộn chuyện gia tộc, ba người bọn họ bớt đi hai người cạnh tranh, thời gian hưởng thụ càng vui vẻ hơn.
Vẻ mặt của Dương Cảnh Tuyên trở nên sắc bén nhìn Thạc Kiêu Vũ, sau đó hừ hai tiếng “Các ngươi vốn dĩ chính là của ta.”
“Nương tử, ba người chúng ta bây giờ muốn dùng thân thể để thưởng cho nàng…” Thạc Kiêu Vũ kéo Dương Cảnh Tuyên ngồi vào tɾong lòng ngực của mình, môi mỏng nhẹ nhàng mở ra nói nhỏ vào bên tai, vừa nói vừa dùng đầu lưỡi liếm vào lỗ tai của Dương Cảnh Tuyên.
⬅ Trước Tiếp ➡