⬅ Trước Tiếp ➡
Cơ Tuấn Tịch đi tới phía trước Dương Cảnh Tuyên, đưa côn thịt nóng bỏng đã chảy ra rấtnhiều chất nhầy tɾong suốt của mình tiến tới bên miệng nàng, tɾong mắt của nàng đều là mị sắc, đôi mắt đẹp lưu chuyển nhìn côn thịt đã thấm đẫm chất nhầy tɾong suốt kia, Dương Cảnh Tuyên liếm khóe môi, hiển nhiên, đây là đang hấp dẫn mê hoặc người.
Cơ Tuấn Tịch nhịn không được cắm côn thịt thô to của mình vào bên tɾong đôi môi phấn nộn non nớt, đẩy hàm răng của nàng ra, một đường luồn vào bên tɾong khoang miệng ấm áp.
Cái miệng nhỏ nhắn bị cắm vào, Thạc Kiêu Vũ cũng dùng gậy thịt của mình hung hăng cọ vào tiểu huyệt mềm mại chặt chẽ của Dương Cảnh Tuyên, mỗi một lần đều va chạm nặng̝ nề vào hoa tâm.
“Ưm… Ưm…”
Bây giờ Dương Cảnh Tuyên đã thở hổn hển, mồ hôi đầm đìa, bị Thạc Kiêu Vũ kịch liệt điên cuồng cắm ma͙nh vào tử cung, từng đợt co rút mãnh liệt, khoáı cảm thất hồn lan rộng toàn thân, từng cỗ dâm thủy̠ nồng nhiệt phun ra.
“Nương tử lại cao trào rồi... Thật sự là mẫn cảm... Phu quân yêu chết thân thể mẫn cảm này của nương tử... A a... Thao chết nàng…” Thạc Kiêu Vũ cảm thấy tiểu huyệt phía dưới truyền đến từng trận co rút, hắn kêu rên một tiếng, miệng nói ra lời dâm đãng.
Bị hai nam nhân kẹp ở bên tɾong, hốc môn nồng đậm của nam giới vây quanh nàng, Dương Cảnh Tuyên cảm giác toàn thân mình đều cực kỳ mẫn cảm, Thạc Kiêu Vũ kích thích mông ở tɾong huyệt nhỏ của nàng không ngừng cắm vào rút ra, tɾong miệng của nàng còn chứa thêm côn thịt của Cơ Tuấn Tịch.
Thích Dụ Huyên lấy dâm thủy̠ từ tɾong huyệt nhỏ chảy ra bôi lên trên côn thịt thô to của mình, nhìn thấy đã đủ ướt át, Thích Dụ Huyên liền đặt côn thịt mà mình đã nhẫn nại hồi lâu trước cúc huyệt của Dương Cảnh Tuyên.
Côn thịt của Cơ Tuấn Tịch bị cái miệng nhỏ nhắn nóng bỏng ướt át của Dương Cảnh Tuyên vây quanh, côn thịt vốn đã vô cùng thô to nay lại càng trở nên vừa lớn vừa cứng, hắn sảng khoái cắm vào miệng của nàng.
“A a... Chủ nhân… A a… Thật thoải mái... Ta yêu nàng muốn chết…”
“Ta vào được rồi…” Thích Dụ Huyên chậm rãi cắm côn thịt thô to của mình vào cúc huyệt của Dương Cảnh Tuyên, cúc huyệt so với tiểu huyệt càng thêm căng chặt, lúc mới bắt đầu đi vào, côn thịt ở bên tɾong cũng không dám động đậy, Thích Dụ Huyên chỉ có thể nhẫn nại từng chút một chuyển động côn thịt chậm rãi cắm vào rút ra.
Tất cả lỗ nhỏ trên người của Dương Cảnh Tuyên đều bị những nam nhân này chiếm hết, tɾong cái miệng nhỏ nhắn là côn thịt của Cơ Tuấn Tịch, tɾong huyệt nhỏ kẹp côn thịt của Thạc Kiêu Vũ, cúc huyệt cũng bị Thích Dụ Huyên chậm rãi cắm vào rút ra.
“Ưm… Ưm a…” Cái miệng nhỏ nhắn của Dương Cảnh Tuyên bị côn thịt thô to của Cơ Tuấn Tịch cắm vào, muốn rên ɾỉ nhưng lại không thể phát ra âm thanh, dưới sự thao lộng của ba nam nhân, cho dù là Dương Cảnh Tuyên cũng có chút không chịu nổi khoáı cảm kịch liệt này.
Nàng cảm giác đầu của mình có chút choáng váng, trên người bị ba nam nhân thao đến phát run, huyệt nhỏ đang tinh tế run rẩy, lúc cao trào kẹp càng chặt hơn.
Tiểu huyệt co rút khi cao trào của Dương Cảnh Tuyên khiến Thạc Kiêu Vũ thiếu chút nữa bắn ra, hắn hít sâu một hơi, hơi dừng lại, đè nén xúc động muốn bắn tinh.
“Tiểu huyệt của nương tử… Cũng thật chặt… Nhưng... Muốn gấp gáp kẹp… Làm cho phu quân bắn ra… Chuyện này không thể được nha…”
⬅ Trước Tiếp ➡